Hoa Hồng Xứ Khác

Chương 12:

Chủ bút Ngu Kha đón nhận bài thơ của tôi với vẻ sửng sốt:
- Mày lại... quay về vớ;i thi ca?
Tôi làm bộ hiền lành:
- Ừ, tính tao vậy! Bao gi𓠝 tao cũng thích thơ hơn những thứ khác.
- Tốt lắm!
Ngữ gật gù. Nó chưa vội đọc ngay bài thơ của tôi. Mà đủng đỉnh gặng hỏi:
- Thơ mày lúc này có ǵ mới khhông?
- Mới chứ! - Tôi đáp. - Mới sao?
Tôi liếm môi:
- Tiến bộ hơn trư&##7899;c. Lần này trước khi sáng tác, tao nghe lời mày, kiếm thơ tiền chiến về đọc tới đọc lui để... học tập.
Ngữ lại gật gù:
- Khá lắm!
Mặc dù khen tôi, Ngữ chưa có vẻ ǵ muốn xem bài thơ. Thấy vậy tôi liền giục:
- Mày đọc đi! Đ𓐥c xong, góp ư cho tao!
Trước sức ép của tôi, Ngữ không hỏi han ḷng ṿng nữa. Nó ḍm xuống tờ giấy trên tay, lẩm nhẩm đọc. Bài thơ có bốn câu mà Ngữ đọc lâu lắc. Chắc thơ hay nên nó đọc đi đọc lại! Tôi hớn hở nhủ bụng và lặng lẽ quan sát Ngữ. Vẻ mặt nó sao đăm chiêu quá chừng. Đọc xong bài thơ của tôi, nó ngồi im như đá, không thốt một lời. Chẳng lẽ ư tứ của bài thơ khiến nó xúc động đến đờ người? Ngữ c̣n bị ép-phê như vậy, huống hồ ǵ Gia Khanh! Đọc những lời t́nh tứ của tôi, dám Gia Khanh xỉu ngay trong lớp. Thốt nhiên tôi cảm thấy lo lo. Tôi cầu trời cho Gia Khanh đừng mắc bệnh tim. Mắc bệnh tim nó sẽ không chịu nổi t́nh cảm mănh liệt của tôi. Nó sẽ chết v́ xúc động. Lúc đó, tôi sẽ can tội cố sát. Tôi sẽ can tội giết người bằng... thơ, dù đó là thơ thằng Bá "gà" cho tôi. Hẳn nhiên sau đó tôi phải đi tù. Nghĩ đến chuyện tù tội, tôi hăi quá, liền chộp lấy vai Ngữ lay lay:
- Sao vậy mày?
- Sao cái ǵ?
- Sao đọc thơ tao xong, mmày ngồi im re vậy?
Ngữ nhát gừng:
- À, à, tao bị mỏi...
Tôi càng quưnh:
- Mỏi... tim hả?
Ngữ cười tủm tỉm:
- Không phải mỏi tim. Mà m𓀿i cổ.
- Mỏi cổ?
- Ừ, đọc thơ mày m&ỏi cổ thấy mồ!
Tôi ngạc nhiên:
- Thơ tao ngắn ngủn, ࣡ọc nhoáng một cái là hết, làm ǵ đến nỗi mỏi cổ?
Ngữ chép miệng:
- Ở đây không phải chuy&ện thơ ngắn hay thơ dài. Tao mỏi cổ v́ phải gật đầu chào nhiều quá!
Ngữ nói sao nghe mù mịt. Tôi chẳng hiểu ǵ cả:
- Mày gật đầu chào ai? Ngữ vẫn úp úp mở mở:
- Th́ chào những người qquen.
Tôi bắt đầu nổi cáu:
- Những người quen nào? Ở đâu? Bữa nay mày ăn nói sao rắc rối rù rờ quá vậy?
Ngữ nhấp nháy mắt, giọng giễu cợt:
- Tao gặp những ngư𓒙i quen ở trong bài thơ của mày chứ ở đâu! Gặp Xuân Diệu, tao phải gật đầu chào một cái. Gặp Huy Cận, chào một cái. Gặp Hồ Dzếnh, lại chào cái nữa. Chào một hồi, cổ tao mỏi nhừ.
Nói xong Ngữ cười h́ h́ và đưa tay lên xoa cổ một cách đểu cáng. C̣n tôi th́ lờ mờ hiểu ra điều nó nói. Ư nó bảo tôi ăn cắp thơ của các nhà thơ tiền chiến. Nó bảo tôi "đạo văn". Nhưng tôi không tin mặc dù bụng dạ hoang mang vô kể. Tôi nhẩm lại bài thơ trong đầu cả chục lần nhưng vẫn không lần ra mối quan hệ ám muội giữa những câu thơ thằng Bá sáng tác với tác phẩm của các nhà thơ Ngữ vừa kể tên. Tôi nghi Ngữ "hù" tôi. Thấy thơ tôi hay quá nên nó ghen ghét t́m cách nói xấu. Nó không muốn ai làm thơ hay hơn nó. Nó muốn một ḿnh một cơi. Nó muốn múa gậy vườn hoang. Nhưng tôi không chịu thua Ngữ phen này. Vườn thơ lớp tôi thênh thang, "hai ḿnh một cơi" cũng c̣n rộng chán, vậy mà thằng Ngữ nó ích kỷ quá chừng, nó cứ muốn tống cổ tôi ra khỏi lănh địa thi ca. Tôi hậm hực hỏi:
- Mày phịa chứ thơ tao llàm ǵ có Xuân Diệu, Huy Cận ở trỏng!
Ngữ nheo mắt ngó tôi:
- À, tao nói thật mà mày không tin há! Mày có muốn tao dẫn chứng ra không? Bài thơ của mày chỉ có bốn câu mà đă tới ba ông ngồi chồm hổm trong đó rồi, vậy mà mày c̣n căi chày căi cối!
Tôi cứng cỏi:
- Mày ngon th́ dẫn chứng ૕i!
- Chà, chà, lại c̣n thách thứ;c nữa! - Ngữ khịt mũi và cúi đầu ḍm vô bài thơ - Đây nè! Xuân Diệu viết "Cứ đến mùa này anh thêm yêu" th́ mày nhại thành "Biết đến bao giờ em biết yêu". Câu thứ hai th́ mày ăn cắp thơ Huy Cận. Huy Cận viết "Cho tôi theo với, kéo tôi gần", mày sửa thành "Cho tôi theo với, kéo tôi nhiều". Mày chôm nguyên câu, chỉ sửa có một chữ. Mà khổ nỗi, sửa xong, câu thơ lại đâm ra dở hơi, chẳng bằng một góc câu thơ gốc. Hai câu cuối cùng khá hơn "Tôi biết t́nh em e ấp lắm, bên nhau mà xa cách bao nhiêu", tuy nhiên...
Ngữ nói đến đâu, mồ hôi tôi chảy ra đến đó. Hóa ra thằng Bá chỉ giỏi tài ăn cắp thơ người khác. Nó ăn cắp tinh vi nhưng làm sao qua mắt được thằng Ngữ. Ngữ thuộc thơ như cháo. Một bài thơ chỉ cần nghe thoáng qua một, hai câu, nó đă biết ngay tác giả là ai. Bá múa ŕu qua mắt thợ mà không biết. Nó chỉ lừa được đứa "khờ khờ" là tôi. C̣n cái đứa "ngu ngu" kia chẳng ngu chút xíu nào.
Chỉ đến khi Ngữ khen hai câu thơ cuối cùng "có khá hơn", tôi mới cảm thấy đỡ ê mặt được một chút. Đang nói nửa chừng, Ngữ đột nhiên bỏ lửng khiến tôi thấp thỏm hỏi:
- Tuy nhiên sao?
Ngữ nhún vai:
- Tuy nhiên hai câu thơ này cũnng xuất xứ từ hai câu của Hồ Dzếnh "Tôi biết t́nh cô u uất lắm, xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi". Bây giờ th́ mày tin là tao mỏi cổ sau khi đọc thơ mày chưa?
Dĩ nhiên là tôi tin. Nhưng tôi không trả lời Ngữ. Tôi nh́n xuống đất, mặt mày méo xẹo. Rơ ràng thằng Bá hại tôi. Tôi cứ ngỡ nó là thiên tài, trong khi thực ra nó chỉ là... thiên tai. Nó chuyên gieo rắc hiểm họa cho người khác. Khi nghe nó khoe thơ nó chứa một trời thương nhớ, tôi tưởng thật. Đến bây giờ tôi mới biết thơ nó chỉ chứa toàn "người quen" của Ngữ. Nó làm tôi xấu hổ chín người.
Ác một nỗi, Ngữ đâu có biết bài thơ đó do Bá "sáng tác". Nó cứ đinh ninh tôi chuyên nghề photocopie thơ của thiên hạ. Ánh mắt chế nhạo của nó khiến tôi nhột quá chừng.
Nhưng những lời đàm tiếu xung quanh bài thơ tôi không dừng lại ở đó. Ngữ nói:
- Dù sao, chuyện tao mỏi c𓁅 v́ đọc thơ mày cũng không phải là chuyện quan trọng. Tao đă gặp cả khối đứa làm thơ kiểu đó. Chuyện quan trọng nằm ở chỗ khác!
- Chỗ khác là chỗ nào? - Tôi hỏi, giọng hoang mang.
- Ở chỗ... - Ngữ kéo dàài giọng với vẻ tinh quái - ở chỗ qua bài thơ này, tao phát hiện ra mày đang... yêu say đắm.
Tôi giật ḿnh:
- Say đắm đâu mà say ૕ắm! Tao chỉ yêu chơi thôi! Yêu để làm thơ!
Bài học trên lớp tôi tụng hoài không thuộc mà chẳng hiểu sao những ǵ Ngữ dạy tôi đều nhớ như in. Tôi trả lời đúng bài bản. Nhưng Ngữ chẳng màng nghe tôi. Nó cười khảy:
- Mày đừng có bịp tao! TTao là người sáng tác ra cái mốt "yêu chơi", chẳng lẽ tao không phân biệt được thế nào là yêu chơi, thế nào là yêu thật sao? Không những tao biết mày đang yêu thật mà tao c̣n biết mày yêu ai nữa ḱa!
Tôi hỏi và nghe tim ḿnh thót lại:
- Yêu ai?
Ngữ dang rộng hai tay:
- Th́ c̣n ai ngoài nhỏ Gia Khanh! CCái bút hiệu K.K. của mày được cấu tạo theo phương pháp "ghép mô" của tao, lẽ nào tao không biết! - Rồi Ngữ hắng giọng nói thêm - Nhưng thằng Nghị, thằng Ḥa mê em Gia Khanh, tao không thắc mắc, c̣n mày đi đứng loạng quạng thế nào mà lại sa chân vào đường tính ái, tao lấy làm lạ lắm Khoa ơi!
Thấy Ngữ ngân nga châm chọc, tôi t́m cách chống chế:
- Th́ tao giống như mày thôi. Thoạt đầu là yêu chơi, rồi dần dần chuyển qua... yêu thiệt.
Ngữ hừ giọng:
- Mày giống tao sao đư𓁓c mà giống! Tao mắc bệnh yêu măn tính, mày mang tư chất thầy chùa, đứa thăng niết bàn, đứa sa địa ngục, khác nhau xa! Tự dưng mày ăn phải bùa mê thuốc lú của ai, bỗng đâm đầu chạy theo con gái. Nội công thâm hậu như tao, nhaao vô em c̣n trầy vi tróc vảy, cỡ thầy tu mới hoàn tục như mày sức đâu mà đ̣i "cho tôi theo với, kéo tôi nhiều". Nếu chẳng may nó nể lời mày, nó thẳng tay "kéo" mày một phát, chắc mày sẽ té đập đầu xuống đất, chảy máu mồm máu mũi lênh láng chứ chẳng chơi!
Ngữ vẽ lên trước mắt tôi một bức tranh toàn màu xám. Chắc nó muốn tôi chết khiếp bỏ cuộc nửa chừng để nó rộng đường săn đón Gia Khanh. Tôi liền ấm ức nói:
- Mày "hù" tao để taao rút lui chứ ǵ?
Ngữ cười ha hả:
- Trời đất! Thằng Nghị, thằng Ḥa tao c̣n không sợ, không lẽ tao sợ mày! Nhà thơ thiệt đi sợ nhà thơ dỏm? Mày có điên không hả Khoa?
Trong khi tôi đứng chết trân th́ Ngữ vỗ ngực, hùng hồn nói tiếp:
- Để mày khỏi nghi k𓠵, tao sẽ đăng bài thơ của mày, mặc dù vị trí của nó lẽ ra nằm ở sọt rác. C̣n tao và mày, từ nay mỗi đứa phải tự lo lấy "mạng sống" của ḿnh. Mỗi đứa chiến đấu trên một trận tuyến, khỏi cần ai giúp ai!
Sau khi tuyên bố một câu "đứt bóng", Ngữ nhét bài thơ của tôi vào túi áo và khệnh khạng bỏ đi, không kịp để tôi nói một lời từ giă.
Tôi đứng ngẩn ngơ nh́n theo nhà thơ đàn anh. Ngữ không cáu chuyện tôi thương Gia Khanh. Nó chỉ điên tiết chuyện tôi dám coi tôi là đối thủ ngang tầm với nó. Nó giận tên đồ đệ hỗn hào, chuyên đi ăn cắp thơ người khác, trong khi đó lại sợ sư phụ "ăn cắp" t́nh yêu của ḿnh.
Nhưng Ngữ có giận tôi hay không, đối với tôi điều đó chẳng quan trọng ǵ. Tôi chỉ lo một điều, không biết cuối cùng Ngữ có chịu đăng bài thơ "tổng hợp" của tôi như nó đă hứa hay không. Tôi hy vọng nếu không nể tôi th́ ít ra Ngữ cũng nể mặt ba nhà thơ tiền chiến đang "tạm trú" trong thơ tôi. Nếu Ngữ là sư phụ tôi th́ ba ông kia là sư phụ nó. Sư phụ của nhà thơ Ngu Kha tức là sư tổ của nhà thơ K.K. Thằng Bá không biết điều đó nên khi chạy lại gần tôi, thấy tôi đang lim dim mắt, lẩm nhẩm cầu nguyện: "Sư tổ ơi, phù hộ con với!", nó hoảng hốt sờ tay lên trán tôi, lắp bắp:
- Mày bị chó dại cắn h&ả Khoa?

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21