Chương 19:
Hôm liên hoan văn nghệ toàn trường cuối năm, tôi bất ngờ được lên sân khấu.
Đúng là chuyện không mơ thấy nổi.
Chương: 1
2 3 4
5 6 7
8 9 10
11 12 13
14 15 16
17
18 19 20
21
Đầu đuôi tại thằng Quang sún. Nó được phân công đóng vai tên đầy tớ trong vở hài
kịch của lớp tôi. Tập dượt đâu vào đó, sắp đến ngày diễn, nó bỗng lăn đùng ra ốm.
Thằng Châu trưởng ban văn nghệ phải quưnh quáng t́m người thay vai. Không hiểu
mắt nó quáng gà như thế nào mà nó lại chọn tôi.
Khi nghe Châu tuyên bố tôi đă được chọn đóng thế Quang sún, tóc gáy tôi cứ dựng
đứng cả lên. Và dĩ nhiên, tôi từ chối quyết liệt:
- Không! Tao không đóng đâu!
Tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy:
- Tao đă nói là không đóng mà! Mày t́m đứa khác đi!
Châu nhăn nhó:
- T́m ai bây giờ! Chỉ có mày là thích hợp với vai đó!
- Tao có biết đóng kịch đâu mà thích hợp!
Châu kiên tŕ động viên:
- Không biết th́ tập rồ;i sẽ biết! Tướng mày khờ khờ, nhập vai đầy tớ th́ không
chê vào đâu được!
Châu động viên tôi mà y như chửi tôi. Tưởng nó chọn tôi đóng thế thằng Quang v́
nó phát hiện tôi có năng khiếu diễn xuất, nào ngờ do nó phát hiện tôi có tướng
làm... đầy tớ. Điều đó càng khiến tôi tẩy chay kịch nghệ. Tôi kiên quyết:
- Tao nói một lần chót: tao kkhông đóng!
Châu túng thế, bèn cầu cứu cô Tần. Cô Tần dịu dàng nói với tôi:
- Khoa phải giúp cho ban văn nnghệ của lớp ḿnh một tay chứ!
Giọng cô Tần êm như ru. Nhưng lần này cô không ru được tôi. Tôi định nói cho cô
biết là trong trường hợp này, "giúp hai tay" tôi cũng không giúp được nữa là "giúp
một tay", nhưng tôi chưa kịp mở miệng thoái thác th́ Gia Khanh đứng bên cạnh
bỗng nhẹ nhàng lên tiếng:
- Nghe lời cô đi, Khoa ơii! Khi nào Khoa lên diễn, Gia Khanh quẹt lọ nghẹ giùm
cho!
Gia Khanh đột ngột xen vào làm t́nh thế thay đổi hẳn. Nó ru được tôi ngay. Nó
hứa hẹn cái khoản quẹt lọ nghẹ càng khiến tôi khoái chí tử. Tôi nh́n cô Tần, đáp
bằng giọng ngoan ngoăn:
- Dạ, em sẽ đóng.
Thấy tôi chịu nhận lời, thằng Châu mừng hết lớn. Nó lập tức cầm tay tôi kéo đi
phăng phăng.
- Đi đâu đây? - Tôi h𓐧i.
- Đi ăn chè! Tao đăi mày!<
Châu dẫn tôi ra quán chè trước cổng trường, kêu hai ly thật to. Tôi lây thằng
Ngữ, ghét chè nhất thế giới. Tôi chỉ khoái uống cà phê. Nhưng trước niềm hân
hoan của Châu, tôi không nỡ từ chối. Tôi bưng ly chè to tổ bố, múc từng muỗng
nhỏ cho vào miệng.
Và mặc cho Châu huyên thiên đủ chuyện bên tai, tôi vừa nhấp nháp vị ngọt vừa
nghiền ngẫm về những éo le của đời người. Rốt cuộc th́ rồi tôi cũng được lên sân
khấu, nhưng thay v́ trở thành ca sĩ, tôi lại thành kịch sĩ. Tôi chẳng được hát
song ca chung với Gia Khanh, cũng chẳng đóng được một vai sang trọng. Số tôi là
số ăn mày nên chỉ hợp với vai đầy tớ. Nếu không có lời thầy dùi Gia Khanh, tôi
đă từ chối thẳng thừng, mặc cho thằng Châu nài nỉ ră họng.
Nhưng Gia Khanh đă phán, tôi chỉ biết nhắm mắt nghe theo. Những ngày sau đó là
những ngày tập dượt. V́ thời gian gấp rút nên thằng Châu bắt tôi tập cật lực.
Hóa ra đóng kịch cũng không đến nỗi khó lắm. Hơn nữa,vai đầy tớ của tôi là vai
phụ, chỉ xuất hiện trên sân khấu có mấy phút phù du, nên tôi chẳng vất vả bao
nhiêu. Xem tôi tập, Châu đứng bên ngoài gật gù động viên:
- Khá lắm! Cố lên Khoa ơ;i!
Nó khen tôi mà sao tôi chẳng thích thú chút nào. Mặt tôi cứ rầu rầu. Cứ nghĩ đến
chuyện trong khi tôi lăn lưng ra làm đầy tớ th́ cùng lúc đó, Ḥa lé đang tập hát
chung với Gia Khanh ở đâu đó, bụng tôi cứ ấm a ấm ách.
Nhưng rồi đúng như ông bà nói "ở hiền gặp lành", nỗi gian khổ của tôi đă được
đền bù. Tới ngày biểu diễn văn nghệ, Gia Khanh đă giữ lời hứa. Mấy phút trước
khi vở kịch mở màn, nó đứng sau "hậu trường" ngoắc tôi:
- Khoa lại đây!
Tôi hí hửng chạy lại.
Đợi cho tôi lại gần, Gia Khanh tḥ ngón tay trỏ quẹt lên đít nồi rồi huơ huơ
trước mặt tôi, mỉm cười bảo:
- Khoa đứng yên để Gia Khanh vẽ râu cho!
Chuyện "vẽ râu" lần trước khiến tôi đau khổ bao nhiêu th́ cú "vẽ râu" lần này
khiến tôi tươi tỉnh bấy nhiêu. Tôi nhắm mắt lại và cảm thấy ngón tay của Gia
Khanh lướt nhẹ trên mặt tôi mềm mại và âu yếm xiết bao! Chỉ tiếc là râu con
người ta mọc ít quá, chứ nếu râu cũng mọc tràn lan khắp mặt mày đầu cổ như cỏ
dại, hẳn tôi sẽ tận hưởng cái cảm xúc ngọt ngào đó lâu hơn nữa.
Trang điểm cho tôi xong, Gia Khanh đứng lùi ra một bước, nghiêng đầu ngắm nghía.
Vừa ngắm nó vừa cười khúc khích.
- Ǵ mà cười? - Tôi chộtt dạ hỏi.
- Trông Khoa "láu" lắm!
Tôi ṭ ṃ nh́n vào gương. Và tôi cũng không nhịn được cười. Gia Khanh đă quệt
cho tôi hai hàng lông mày rậm ŕ như hai con sâu róm. Mỗi lần tôi nhướng mắt,
hai con sâu róm ngọ nguậy trông phát ớn. Nhưng buồn cười nhất là hai hàng ria
mép. Hai hàng ria dài và vểnh cong lên như ria của d'Artagnan khiến gương mặt
tôi nom láu cá không thể tưởng.
Với bộ tịch như thế, tôi vừa ló mặt ra sân khấu, đang c̣n ngơ ngơ ngác ngác,
chưa nói được câu nào, tụi bạn đă cười ầm. Và mặc dù xuất hiện không nhiều,
nhưng những pha "diễn" của tôi luôn được chào đón bằng những tràng pháo tay tán
thưởng. Cho đến khi rời khỏi sân khấu, tôi cũng không thể nào tưởng tượng được
con người ta có thể thành công trong môn kịch bằng cách vừa diễn vừa... run như
tôi.
Gia Khanh đă đứng sẵn sau bục gỗ với chiếc khăn ướt trên tay. Tôi vừa ḷ ḍ leo
xuống sân khấu, Gia Khanh đă tiến tới trước mặt tôi, dịu dàng nói:
- Để Gia Khanh chùi lọ nnghẹ cho!
Và trong khi tôi đứng chết trân v́ xúc dộng, chưa kịp đáp, Gia Khanh đă nhẹ
nhàng áp chiếc khăn mát lạnh lên mặt tôi. Nhoáng một cái, hai con sâu róm và
hàng ria vênh váo đă biến mất khỏi gương mặt tôi. Và hệt như trong những câu
chuyện cổ tích đáng giá, chỉ cần công chúa Gia Khanh chạm tay vào người tôi, tôi
liền thoát khỏi thân phận của một kẻ tôi tớ nghèo hèn, và lập tức biến thành
một... pḥ mă khôi ngô.
Pḥ mà khôi ngô nhưng ngờ nghệch. Công chúa chùi lọ nghẹ cho pḥ mă cả buổi rồi
mà pḥ mă cứ đứng lóng ngóng chẳng biết nói ǵ. Măi đến khi Gia Khanh chuẩn bị
lên hát, tôi mới nói được một câu khách sáo hạng bét:
- Cảm ơn Gia Khanh nghen!
Lời nói vừa thốt ra khỏi cửa miệng, tôi chợt nhận ra sự vô duyên của ḿnh, liền
vội vàng lỉnh đi chỗ khác. Tôi chuồn xuống hàng ghế chót, đứng lẫn lộn với tụi
học sinh lớp khác, nghếch mắt ḍm lên sân khấu. Gia Khanh đang hát cặp với Ḥa
lé. Ḥa vẫn không bỏ tật cũ, vừa hát nó vừa liếc Gia Khanh chằm chặp, cặp mắt nó
đong đưa t́nh tứ. Nhưng lần này tôi không cảm thấy ấm ức nữa. Tôi cũng không
thèm ghen tị với Ḥa. Ngược lại tôi c̣n tội nghiệp nó. Nó đâu có biết trên sân
khấu Gia Khanh hát chung với nó, nhưng dưới sân khấu Gia Khanh lại mơn trớn lau
mặt cho tôi. Nó là ca sĩ, nhưng chính tôi mới là pḥ mă. Nó có hát đến ră họng,
nó có liếc mắt đưa t́nh đến rách cả khóe cũng không mong chiếm được địa vị của
tôi.
Niềm vui của tôi không dừng lại trong ngày hôm đó. Sáng hôm sau, không biết Bá
đi đâu về mà nó xồng xộc đâm bổ vào pḥng và cầm tay tôi kéo tuốt ra sau vườn.
Bộ tịch của Bá khiến tôi không ngăn được thắc mắc:
- Làm ǵ mà lén lén lút lút vậy?
- Cho mày coi cái này nè!
Vừa nói, Bá vừa rút trong túi ra một tấm h́nh đưa tôi.
Vừa nh́n thấy tấm h́nh, tôi đă giật bắn người và kinh ngạc kêu lên:
- Ủa, ở đâu ra vậyy?
Hóa ra đó là tấm h́nh chụp cảnh Gia Khanh đang chùi lọ nghẹ cho tôi hôm qua. Bá
có vẻ thích thú trước sự sửng sốt của tôi. Nó ưỡn ngực:
- Tao chụp chứ đâu!
- Xạo!
- Tao xạo mày làm ǵ!
- Mày làm ǵ có máy ảnh mà chp?
Bá khịt mũi:
- Máy ảnh của ông thợ cchụp h́nh. Trường ḿnh thuê ổng vô chụp ảnh liên hoan văn
nghệ. Hôm qua, thấy cảnh mùi mẫn của hai đứa mày, tao liền mượn máy ảnh của ổng,
đưa lên bấm "cắc" một phát. Thế là có ngay tấm h́nh "lịch sử" này.
Tôi không thắc mắc nữa. Mà cúi xuống ngắm nghía tấm h́nh. Đúng như Bá nhận xét,
cảnh Gia Khanh lau mặt cho tôi trông thật mùi mẫn. Tôi có cảm tưởng không phải
nó chùi lọ nghẹ cho tôi mà nó âu yếm lau... những giọt lệ cho người yêu trước
phút chia tay. Sự liên tưởng ngậm ngùi đó khiến tôi không ngăn được một tiếng
thở dài. Tôi nói với Bá:
- Mày đưa tao tấm h́nh nàày đi!
- Chi vậy?
- Tao tặng Gia Khanh làm kỷ nniệm.
Bá dường như đọc được tâm trạng của tôi. Nó không nỡ chọc ghẹo. Mà hất hàm:
- Mày lấy đi.
Tôi mừng như mở cờ trong bụng, liền vội vă rảo bước đến nhà Gia Khanh. Tôi bắt
gặp nó đang đứng chải tóc trước cửa.
Thấy tôi xuất hiện, Gia Khanh tṛn mắt, nhưng nó chưa kịp hỏi, tôi đă vội vàng
lên tiếng:
- Tặng Gia Khanh cái này nè!
Vừa nói tôi vừa dúi tấm h́nh vào tay nó, rồi lật đật bỏ đi. Tôi không đủ can đảm
đứng lại để chứng kiến cảnh Gia Khanh "nghiên cứu" tấm h́nh t́nh tứ đó.
Nhưng tôi mới đi được hai mươi thước, đă nghe Gia Khanh gọi giật phía sau:
- Khoa ơi Khoa!
Gia Khanh kêu lớn đến mức tôi không thể giả điếc. Tôi đành phải bồn chồn quay
lại, trái tim đập th́nh th́nh như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Gia Khanh chẳng
thèm quan tâm đến vẻ hốt hoảng của tôi. Nó mỉm cười đưa tấm h́nh:
- Trả cho Khoa nè!
Nó nhẹ nhàng đặt tấm h́nh vào tay tôi và thản nhiên quay vào nhà và không cần
biết tôi có chịu nhận hay không. Tôi cầm lấy tấm h́nh như cầm một mảnh t́nh đă
vỡ, ḷng đau như xé. Như vậy là Gia Khanh đă thẳng tay từ chối t́nh tôi. Nó
không buồn nhận tấm h́nh kỷ niệm của tôi, hành động đó có khác chi một lời nói
phũ phàng. Hóa ra nó lau mặt cho tôi cũng như nó lau mặt cho... em út nó, chùi
lọ nghẹ cũng như chùi ḷng tḥng mũi dăi, chùi cho sạch sẽ vệ sinh chứ nào
phải... lau khô lệ thắm, vậy mà thằng Bá và tôi cứ hí hửng kêu "mùi".
Gia Khanh bỏ vô nhà đă lâu mà tôi cứ ngẩn ngơ đứng tựa trời trồng. Phải mất đến
mười lăm phút sau, tôi mới hoàn hồn và bần thần đưa tay đút tấm h́nh vô túi áo.
Nhưng khi giơ tấm h́nh lên, tôi bỗng nhác thấy một ḍng chữ thấp thoáng ở mặt
sau. Tôi run run lật ngược tấm h́nh lại và bàng hoàng khi bắt gặp hàng chữ
nguệch ngoạc của Gia Khanh:
- Bốn giờ chiều mai, Giia Khanh đợi Khoa ở Ngàn Khơi!