Hoa Hồng Xứ Khác

Chương 7:

Sự ḍ hỏi của Bá khiến Ngữ chột dạ. Nó không dám kư bút hiệu Thanh Khương nữa.
Trên tờ báo tưng tháng kế tiếp, cái tên Thanh Khương biến mất, không kèn không trống. Những ngày tờ báo sắp ra, cả lớp nôn nao chờ xem lần này tên Thanh Khương ĺ lợm kia sẽ giở những tṛ lăng nhăng ǵ nữa. Nhưng khi tờ báo được treo lên, ḍ t́m mỏi mắt không thấy nhà thơ Thanh Khương tái xuất giang hồ, đứa nào đứa nấy thất vọng ra mặt.
Ngữ giả vờ xuưt xoa:
- Em Thanh Khương teo rồi!!
Lập tức, một đứa khác phụ họa:
- Sau khi đọc lời thông bbáo "t́m trẻ lạc" trên bảng, hắn trốn luôn rồi! Chắc hắn sợ bị bắt "giải giao" về cho em Hồng "chà-và" trị tội!
Đứa vừa thốt lên lời "phạm thượng" kia là thằng Châu. Châu là tay trống của lớp, cùng ban văn nghệ với Ḥa lé. Nó người ốm nhom ốm nhách mà cái miệng th́ rộng quá mang tai, lúc nào cũng bô lô ba la không thua ǵ thằng Bá. May mà hôm tờ báo "phát hành", nhỏ Hồng nghỉ học, chứ nếu không nó đă xé xác thằng Châu rồi.
Hôm đó, mặc cho tụi bạn nhao nhao bàn tán, tôi chỉ ngồi cười ruồi. Có lẽ ngoài Ngữ ra, tôi là người duy nhất biết được tông tích của nhà thơ Thanh Khương quái quỉ kia. Hắn chẳng trốn đi đâu sất. Hắn vẫn xuất hiện sờ sờ trên mặt báo, trước mắt mọi người. Có điều, hắn đội một cái tên khác.
Lần này, Ngữ kư bút hiệu mới: Ngu Kha. Khi Ngữ đưa bài thơ của Ngu Kha cho tôi minh họa, tôi nhận ra ngay tuồng chữ của nó. Lúc đó, không hiểu sao tôi lại dại dột buột miệng:
- Tao thấy cái tên này nó đ𓏿n đần làm sao!
Ngữ "độp" tôi liền:
- Có mày đần th́ có! Cái bút hiiệu thâm thúy như vậy mà mày dám chê!
Tôi giương mắt ếch:
- Thâm thúy chỗ nào đâu?
Ngữ hỏi lại, giọng ranh mănh:
- Mày có biết chữ Ngu Kha mangg ư nghĩa ǵ không?
Tôi nhíu mày nghĩ ngợi một hồi vẫn chẳng lần ra cái ư nghĩa thâm thúy Ngữ giấu trong đó. Tôi chỉ thấy nó có vẻ... ngu ngu. Nhưng tôi không dám nói.
- Tao chịu! - Cuối cùng, tôi llắc đầu.
Ngữ xích sát lại bên tôi và nó kê miệng nó vào tai tôi, th́ thầm nói:
- Ngu Kha tức là Ngữ Khanh, hiiểu chưa thằng ngốc!
Hơi thở của Ngữ phả vào tai tôi nhột quá chừng. Nhưng lời giải thích của nó c̣n khiến tôi "nhột" hơn. Tôi trố mắt, bàng hoàng hỏi:
- Mày dám ghép tên nhỏ Khanh vào tênn mày?
Ngữ cười h́ h́:
- Sợ ǵ mà không dám?
Chuyện tày trời vậy mà nó bảo không sợ. Tự dưng tôi thấy lo giùm cho Ngữ.
- Tụi nó biết sao?
Ngữ nheo mắt, giọng tinh quái:
- Làm sao tụi nó biết đ&##432;ợc! Tao cắt đuôi, bỏ dấu cẩn thận chứ có để tên thật đâu mà sợ! Vả lại, kỳ này tao đâu có giở giọng "anh anh em em". Tao làm thơ về t́nh thầy tṛ, có tài thánh mới ḥng đoán ra!
Ḍm vẻ mặt dương dương tự đắc của Ngữ, tôi đâm nể nó quá xá. Hóa ra nó đă tính trước cả chục nước đi, hệt như các cao thủ cờ tướng. Nó "bịt đầu mối" kiểu đó, đố đứa nào lần ra nổi.
Nhưng khi sự khâm phục lắng xuống, ḷng tôi lại dậy lên nỗi băn khoăn. Tôi nh́n Ngữ, phân vân hỏi:
- Nhưng như vậy là mày th&ương thật chứ đâu phải thương chơi! Thương chơi, ai ghép tên làm chi?
Lần đầu tiên tôi thấy Ngữ lúng túng trước mặt tôi. Có lẽ nó không ngờ một đứa khờ khạo như tôi cũng có khi hỏi được một câu cắc cớ như vậy. Ngữ ấp úng một hồi rồi gượng gạo đáp:
- Chơi hay thật ǵ... cũngg vậy thôi! Miễn là tao có cảm hứng để làm thơ.
Cái thằng, mới hôm nào đây, khi "tập huấn" cho tôi về phương pháp sáng tác, nó ca tụng cái mô h́nh "thương chơi" hết lời, vậy mà bây giờ, bắt đầu điên đảo v́ nhỏ Gia Khanh, nó lại nói khác!
Nghe cái giọng tiền hậu bất nhất của Ngữ, tôi đâm ra ngờ ngợ nó không phải là cái thằng Ngữ trước đây. Nó đă thay đổi lắm rồi. Nó không c̣n là Ngữ. Bây giờ nó là nhà thơ Ngu Kha.
Quả như Ngữ dự kiến, cái tên Ngu Kha không tạo nên một ấn tượng nào. Chẳng ai màng để ư đến tên tiểu tốt vô danh đó. Trước đây, tụi trong lớp làm ầm ĩ về "hiện tượng" Thanh Khương bao nhiêu th́ lần này chúng tỏ ra thờ ơ với tác giả Ngu Kha bấy nhiêu. Ngay cả thằng Bá quỉ quái cũng không hề mảy may ngờ vực.
Tôi vỗ vai Ngữ, nịnh nọt:
- Chúc mừng mày!
- Chúc mừng ǵ? - Ngữ ng𓉋c nhiên hỏi lại.
Tôi cười cười:
- Th́ chuyện bài thơ của Ngu Kha đó. Đúng như mày phán đoán, chẳng đứa nào biết Ngu Kha là mày.
Tôi tưởng tôi khen nó, nó sẽ khoái phổng mũi. Nào ngờ Ngữ nổi dóa:
- Chúc mừng cái con khỉ! Tao &đang rầu thúi ruột về chuyện đó đây nè!
Tôi chưng hửng:
- Sao kỳ vậy? Tụi nó có nghi mày đâu!
Mặt Ngữ vẫn quạu quọ:
- Th́ không nghi. Cả lớp khôngg đứa nào nghi. Em Gia Khanh cũng không nghi nốt.
Tôi càng ngơ ngác:
- Vậy là tốt chứ sao! Màày chẳng muốn vậy là ǵ!
- Chỉ có thằng ngốc th́ mới muốn vậy! - Ngữ sẵng giọng - C̣n tao, tao muốn khác!
Tôi liếm môi:
- Mày muốn sao?
Ngữ nuốt nước bọt:
- Tao muốn cả lớp không biết nhưng riêng Gia Khanh th́... biết.
Đến đây th́ tôi sực hiểu. Thằng Ngữ đang đứng nhăn nhó trước mặt tôi là thằng Ngữ "thương thiệt", đôi lúc tôi quên khuấy đi mất, tôi cứ tưởng nó là thằng Ngữ "thương chơi" ngày xưa.
- À, à, th́ ra vậy! - Tôi gật đầu và nói bằng giọng hiểu biết - Nếu Gia Khanh không biết Ngu Kha là mày th́ nó đâu có biết được t́nh ư của mày.
Thấy tôi đột nhiên sáng dạ, Ngữ mừng lắm. Nó đập đập tay lên vai tôi:
- Mày hiểu ra vấn đ𓎍 rồi đấy! Cái bút hiệu Ngu Kha cũng giống như con tàu vận tải, nó chuyên chở t́nh cảm của tao đến với em Gia Khanh. Nhưng nếu em không biết được cái ư nghĩa thâm trầm của hai chữ đó, coi như tàu tao không cặp bến, nó cứ lênh đênh suốt đi ngoài biển. T́nh cảm của tao không ai tiếp nhận, không ai bốc dỡ, nó sẽ thối rữa đi. Thế là tao sẽ... lăn đùng ra chết!
Ngữ hù tôi chết khiếp. Nó làm tôi lo âu quá chừng. Tôi hoang mang hỏi lại:
- Trước đây, trong nh𓔏ng bài thơ thất t́nh của mày, lúc nào tao cũng thấy mày tuyên bố là mày sắp chết đến nơi. Nhưng rồi mày có chết quái ǵ đâu!
Ngữ thở dài:
- Hồi đó khác, bây gi khác. H&##7891;i đó tao chỉ thương chơi, nên có chết cũng là chết... giỡn. C̣n bây giờ...
Ngữ không nói hết câu. Nhưng cái giọng năo nuột của nó khiến tôi xốn xang quá thể. Tôi chớp mắt:
- Vậy làm sao bây giờ?
Thấy tôi có vẻ động ḷng, Ngữ hớn hở ra mặt. H́nh như từ năy đến giờ, nó chỉ đợi có thế. V́ vậy, tôi hỏi vừa dứt câu, nó đáp liền:
- Chỉ có một cách!
Vừa nói, Ngữ vừa nh́n tôi bằng ánh mắt ma mănh, thật khác xa với vẻ ai oán khi năy. Tôi ṭ ṃ hỏi, không biết Ngữ đang giăng bẫy:
- Cách ǵ?
Ngữ hấp háy mắt:
- Mày phải giúp tao làm cho em Gia KKhanh hiểu ra điều đó.
Lời đề nghị của Ngữ khiến tôi kêu lên sửng sốt:
- Tao? Tao giúp mày?
Ngữ thản nhiên:
- Th́ vậy chứ sao?
- Mày giỡn chơi hả Ng𓠯? - Tôi tiếp tục kêu lên, giọng vẫn chưa hết thảng thốt - Làm sao tao có thể giúp mày được? Mày thừa biết là tao không thèm nh́n mặt tụi con gái kia mà...
Ngữ nóng nảy cắt ngang lời từ chối của tôi:
- Mày đừng có giả v𓒣! Mấy hôm nay tao thấy mày "nh́n mặt" em Gia Khanh rơ ràng. Không những "nh́n mặt" mà c̣n tṛ chuyện nữa. Tao thấy hết. Mày đừng có ḥng lấy vải thưa che mắt thánh!
Tôi đỏ mặt:
- Tao nói chuyện với Gia Khanhh hồi nào?
Ngữ "x́" một tiếng:
- Thôi đừng làm bộ mày &##417;i! Mày không nói chuyện với nó sao nó quay xuống chỗ mày hoài?
- À, - Tôi nhớ ra - đó là nó h&ỏi mượn tao cây thước kẻ.
Trong lớp, nhỏ Gia Khanh ngồi ngay trước mặt tôi. Nó ngồi giữa nhỏ Hồng và nhỏ Đan Tâm. Hồi nào đến giờ, đối với tụi con gái trong lớp, tôi "lạnh lùng" nổi tiếng. Ngoài biệt danh "Tam Tạng", "thánh sống" tụi thằng Bá đặt cho tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe tụi con gái kêu tôi là... người mặt sắt. Xưa nay, người mặt sắt cóc thèm tṛ chuyện với bọn tiểu thư, ngược lại tụi nó cũng tẩy chay người mặt sắt.
Nhỏ Gia Khanh mới chuyển về nên không biết "thông lệ" đó. Nó bắt chuyện với tôi tỉnh bơ. Thật ra nội dung giao tiếp chẳng có ǵ ghê gớm. Gia Khanh chỉ "tâm sự" với tôi toàn chuyện... mượn đồ. Thỉnh thoảng nó quay xuống chỗ tôi, hỏi:
- Khoa cho Gia Khanh mượn cây tthước kẻ chút nghen.
- Khoa có cục gôm không?
Tôi không hiểu sao Gia Khanh không hỏi mượn những đứa ngồi kế bên tôi mà nó cứ nhè ngay tôi mà hỏi. Chắc là nó thấy tôi mặt mày hiền lành, ngờ nghệch, không có vẻ ǵ là... nhà thơ Thanh Khương, mắt cũng không chiếu "yêu khí" như Ḥa lé, nên nó "tín nhiệm" tôi chăng!
Nó hỏi mượn, chẳng lẽ tôi từ chối. Tôi đành phải đưa thước, đưa gôm cho nó. Nó hỏi thứ ǵ, tôi đưa thứ đó, mép không nhích một tí ti. Gia Khanh không buồn quan tâm đến thái độ lạnh nhạt của tôi. Nó cứ quay xuống mượn đồ của tôi hoài. Và mỗi khi đưa trả, bao giờ nó cũng mỉm cười thân thiện:
- Cảm ơn Khoa nghen!
Nó cười, chẳng lẽ tôi khóc. Thế là tôi đành phải nhe răng "h́" một cái cho đúng phép lịch sự.
Quan hệ giữa tôi và Gia Khanh truớc sau chỉ có thế, mong manh và hời hợt. Vậy mà thằng Ngữ ngồi tít ở bàn chót dăy bên kia lại biết rơ mồn một. Chắc vào lớp nó không lo học mà suốt buổi ngồi chong mắt theo dơi nhất cử nhất động của nhỏ Gia Khanh.
Thấy tôi xác nhận Gia Khanh có quan hệ "hỏi-mượn" với tôi, mắt Ngữ sáng rỡ:
- Vậy là mày thừa nhận rrồi hén?
- Thừa nhận ǵ?
- Thừa nhận mày có nói chuy𓀷n với em Gia Khanh.
Tôi nhún vai:
- Chỉ có nó nói thôi. C̣n tao, tao cchỉ cười ruồi.
Ngữ tiếp tục gạ:
- Mày chưa nói th́ bây giờ mày nói.
- Nói chuyện ǵ? - Tôi tṛn mắ;t.
Ngữ cười tủm tỉm:
- Mày hỏi xem nó có biết ư nghhĩa của bút danh Ngu Kha không?
Tôi giật thót:
- Thôi đi mày! Tự nhiên ai l𓀑i đi hỏi chuyện đó!
- Sao lại tự nhiên? - Ng𓕟 nhướng mắt - Mày phải nghĩ ra một cái cớ ǵ chứ!
- Cớ ǵ?
- Th́ mày nghĩ đi!
Tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi lắc đầu:
- Tao chịu.
- Mày dở quá! - Ngữ hắngg giọng phê b́nh - Có cái cớ cỏn con mà mày nghĩ cũng không ra!
Rồi nó chậm răi hiến kế:
- Trước tiên mày phải h&##7887;i nó đă đọc tờ báo tường của lớp chưa. Nó bảo đọc rồi, mày phải hỏi tiếp nó có đọc bài thơ của thi sĩ Ngu Kha không. Nó bảo có. Mày lại hỏi "Thế Gia Khanh có biết Ngu Kha nghĩa là ǵ không?"...
Ngữ mưu kế như thần. Nó nói tới đâu, tôi dỏng tai tiếp thu đến đó. Theo như kế hoạch nó vừa vạch ra th́ việc tôi giúp nó cũng không đến nỗi khó lắm. Chỉ kẹt một nỗi, trước nay tôi không có thói quen tṛ chuyện với tụi con gái, bây giờ mở miệng hỏi này hỏi nọ, tôi cảm thấy lúng túng và ngượng ngập làm sao! Tôi nói điều đó với Ngữ. Nó không buồn để ư đến nỗi khổ tâm của tôi, mà nghiêm giọng hỏi:
- Họa sĩ chính của t𓒙 báo tưng lớp ḿnh là ai hén?
Tôi không hiểu tại sao Ngữ lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy. Nhưng tôi vẫn trả lời, giọng không giấu vẻ hoang mang:
- Tao... chứ ai!
Vừa đáp, tôi vừa nh́n Ngữ lom lom. Nhưng nó ngó lơ chỗ khác, thản nhiên hỏi tiếp:
- Nhờ ai mà mày đượcc cất nhắc lên cái chức vụ quan trọng đó hén?
Tới đây th́ tôi biết là Ngữ muốn đ̣i "hối lộ". Nó muốn chơi tṛ "ân đền oán trả". Nó muốn "hại" tôi.
- Th́ nhờ... mày. - Tôi đáp và nghe thấy tim ḿnh như thót lại.
Trong khi đó, mặt Ngữ tươi hơn hớn. Nó cười duyên:
- Vậy đến lượtt tao nhờ mày, mày có giúp không?
Tôi bị Ngữ "chiếu bí". Con tướng bị xe pháo kẹp chết đứng, ḍm dáo dác chung quanh thấy hết đường chạy, đành rầu rĩ gật đầu:
- Giúp.
Miệng tôi nói "giúp" nhưng bụng tôi chửi thằng Ngữ tơi bời hoa lá. Thật tôi chưa thấy ai "nhờ bạn" sỗ sàng như nó. Mà đang ở dạng "thương chơi", tự nhiên nó "chuyển hệ" qua "thương thiệt" làm ǵ cho khổ tôi không biết! Cứ Nguyễn Văn Ngữ như xưa nay là được rồi, tự dưng lại bày đặt Ngu Kha! Dỏm ơi là dỏm!

Chương: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21