Phần 10
Chương 24:
Câu chuyện về con ma tóc dài nhanh chóng trở
thành đề tài hấp dẫn đối với tôi và anh em thằng Chửng.
Hầu như mỗi khi gặp nhau, ba đứa tôi đều háo
hức chụm đầu lại th́ thầm bàn tán sôi nổi về con ma mới phát hiện trong vườn ông
tôi này. Vừa thích thú vừa sợ hăi, chúng tôi xích sát vào nhau, ŕ rà ŕ rầm với
vẻ hào hứng và thi nhau bịa thêm biết bao nhiêu là chuyện, chuyện nào cũng hăi
hùng đến mức người nghe có thể tè văi ra quần. Và trong lúc huênh hoang tha hồ
như thế, ba đứa tôi không quên thận trọng dáo dác nh́n quanh và cứ chốc chốc lại
giật bắn ḿnh bởi những tiếng xào xạc vu vơ trong các ṿm lá hoặc tiếng lạo xạo
phát ra từ một con rắn mối ngốc nghếch nào đó đang trườn ngang thân gỗ mục.
Anh em thằng Chửng vốn bạo dạn hơn tôi nhưng
trước một đối thủ như con ma lạ hoắc này, nom tụi nó cũng chẳng anh hùng ǵ.
Cũng như tôi, từ ngày con ma tóc dài xuất
hiện, anh em tụi nó đă thôi lảng vảng hàng giờ trong vườn nhà ông tôi bắn xoài
thi vào những trưa đứng bóng, không c̣n rảo dọc bờ mương đầy cá ḷng tong bao
quanh hàng rào và khản cổ giành nhau những cọng cỏ gà tươi tốt nhất nữa. Thậm
chí dạo này anh em tụi nó cũng không dám bén mảng ra đám khoai ḿ kế vườn nhà
ông tôi để làm cái chuyện cực kỳ quan trọng kia. Nửa đêm sôi bụng, tụi nó đành
vác cuốc chạy ra bờ tre phía hông nhà đối diện, nhấp nha nhấp nhổm mong cho
chóng xong để chui tọt vào nhà.
Anh em thằng Chửng sợ một, tôi sợ mười. Bởi
tôi hằng ngày phải sống kề cận với con ma, nói tóm lại, tôi ở ngay trong tầm
kiểm sóat của nó, nhất cử nhất động của tôi đều bị nó theo dơi chặt chẽ và khi
hứng lên nó có thể bắt hồn tôi bất cứ lúc nào.
Nhưng sợ, tôi vẫn cứ muốn th́ thào về nó.
Với những chuyện như thế này, có lẽ không đứa trẻ nào có thể để yên trong bụng
mà không cảm thấy bồn chồn khó chịu. Nhưng kháo nhau với anh em thằng Chửng măi
cũng chán. Khổ nỗi, ngoài chúng ra, tôi thật chẳng biết phải tâm sự với ai.
Từ hôm buộc phải găi đến tróc cả da v́ mấy
chiếc lá nàng hai của thằng Chửng em, anh Điền hầu như không tṛ chuyện
với tôi nữa. Chị Ngà đă bỏ qua chuyện đó nhưng anh th́ không. Mỗi khi gặp tôi,
mặt anh cứ hầm hầm.
Tôi cũng không thể kể chuyện này với ông.
D́ Miên đă dặn tôi không được nói cho ông biết. Ông biết, ông sẽ mắn cho.
Như vậy, chỉ c̣n chị Ngà. Nhưng chị Ngà là
chúa nhát. Con sâu cái kiến bé tẹo kia cũng đủ khiến chị run bắn, huống ǵ...
con ma. Tôi một ḷng yêu mến chị nên không muốn làm chị hoảng sợ. Chị xinh đẹp
nhưng có một chút ǵ đó mỏng manh, yếu đuối. Nếu biết trong vườn có một con ma
tóc dài tối tối vẫn đi lang thang trên các khóm cây ngọn cỏ, hẳn chị sẽ chết
khiếp và chắc chắn sẽ không tài nào chợp mắt được.
Rốt cuộc tôi đành phải thầm th́ với bà Sáu.
Bà Sáu há hốc miệng nghe tôi kể, mặt lộ vẻ xao xuyến.
Khi tôi ngừng lời, bà cúi đầu lẩm bẩm:
-
Vậy đúng là cô ấy rồi!
-
Cô nào kia bà? - Tôi hỏi và bất giác xích lại gần
bà.
-
Một cô gái! - Giọng bà Sáu trầm ngâm – Cô ấy chết
đă nhiều năm rồi. Hồi ấy bà c̣n bé tí, c̣n cháu th́ đang ở đâu trong bụng mẹ ấy.
-
Cô ấy là ai vậy hở bà?
-
Bà không biết! – Bà Sáu lim dim mắt – H́nh như đó
là một người ăn xin. Cô ấy c̣n trẻ, nhưng gầy g̣, tiều tụy. Một buổi sáng, bà
mở cửa ra quét sân đă thấy cô ấy nằm chết ngay trước ngơ nhà ḿnh.
Tôi liếm môi:
-
Thế người thân của cô ấy đâu?
-
Cô ấy không có người thân! – Bà Sáu chép miệng –
Nhà ḿnh quàng cô ấy ba, bốn ngày và cho thông báo khắp làng nhưng nhưng không
có ai đến nhận, cuối cùng đành phải chôn cô ấy trong vườn.
Giọng bà Sáu chậm răi, khoan thai nhưng tôi
nghe như một luồng khí lạnh luồn vào áo tôi và chạy dọc sống lưng.
-
Chôn ngay trong vườn nhà ḿnh hở bà? – Tôi hỏi,
bụng thót lại.
-
Ừ, chôn đằng góc vườn, chỗ cây duối ấy!
Tôi biết cây duối mà bà Sáu nói. Đó là cây
duối um tùm và nhiều trái chín nhất trong vườn. Nó nằm ở cuối vườn, kế cây ổi
cao nghều và cũng trĩu trái không kém. Nhiều năm về trước, tôi thường quẩn
quanh hằng giờ bên gốc duối này và mê mẩn hái những trái duối chín vàng nhét đầy
hai túi áo để sau đó ăn không hết phải tiếc rẻ vứt đi. Nhưng tôi không biết có
một ngôi mộ hoang nằm ở ngay đó. Chẳng ai nói với tôi điều này. Thỉnh thoảng,
vào các dịp lễ tết hay rằm tháng bảy tôi có trông thấy bà Sáu lui cui thắp nhang
khấn khấn vái vái nhưng cứ nghĩ bà cúng thổ địa nên cũng chẳng hỏi han.
Tôi nh́n bà Sáu đang ngồi trầm mặc bất động
trên chiếc chơng tre, lo lắng hỏi:
-
thế con ma tóc dài kia chính là cô ấy hiện về đấy
hở bà?
-
Ừ! - Giọng bà Sáu bỗng trở nên huyền bí - Đấy là
oan hồn uổng tử, cháu chớ có trêu vào!
-
Cháu đâu có trêu! – Tôi chớp mắt – Nhưng cháu vẫn
thấy sờ sợ thế nào!
-
Tốt nhất là cháu đừng nên ra vườn ban đêm! Như vậy
th́ chẳng phải sợ ǵ!
Lời căn dặn của bà Sáu dĩ nhiên là thừa. Đă
lâu rồi, tôi không c̣n ra vườn ban đêm nữa. Dù sao khi nghe bà nói vậy, tôi
cũng cảm thấy yên tâm được phần nào.
Sự tích về con ma tóc dài tới tai anh em
thằng Chửng liền ngay sáu đó. Tụi nó ngồi nghe tôi kể mà cặp mắt cứ láo liên sợ
sệt. Cũng như tôi, tụi nó không hề biết con ma tóc dài đă mai phục trong vườn
nhà ông tôi từ rất lâu rồi và tất cả những tṛ nghịch phá của tụi nó từ trước
đến nay đều đă được ghi trong sổ âm hồn và sớm muộn ǵ cũng bị đem ra xét xử.
Chửng anh mặt xanh lè:
-
Thế th́ chết tao rồi! Chơi trong vườn nhà mày, mỗi
lần mắc tiểu tao cứ tè ngay gốc duối!
Tôi trợn mắt:
-
Vậy là mày phải tội nặng rồi. Trước sau ǵ mày
cũng bị bí tiểu, rặn hoài không ra!
Miệng Chửng anh méo xệch:
-
Nhưng tao đâu biết có một ngôi mộ nằm ngay đó!
-
biết hay không cũng vậy thôi! – Tôi nhún vai - Hễ
tè ngay chỗ đó là nguy rồi! Bà sáu bảo oan hồn uổng tử chớ có trêu vào!
Thấy tôi đem bà Sáu ra hù, Chửng anh nghệt
mặt lo sợ. Măi một lúc, nó mới nghĩ ra được một lối thoát:
-
Rằm này tao sẽ thắp nhang. Tao sẽ khấn vái, bảo là
tao không cố ư!
Tôi gật gù:
-
Ừ, vậy th́ may ra!
Kể từ bữa đó, anh em thằng Chửng hoàn toàn
cạch mặt khu vườn. Thậm chí ban ngày tụi nó cũng không dám đi dọc ngoài bờ rào.
Không c̣n là sân chơi tuổi nhỏ, vườn nhà ông tôi bỗng trở nên tĩnh mịch hoang vắng, trái chín rụng đầy nằm lẫn trong đám lá khô suốt ngày xào xạc và trong lũ cỏ dại đă thôi um tùm khi mùa mưa chấm dứt nhưng vẫn đủ dày để quang cảnh trong vườn nom lạnh lẽo, âm u.
Thế là rốt cuộc tôi vẫn ra vườn, lại ra giữa
đêm khuya, điều không ai có thể ngờ tới.
Tôi có tật hay mắc tiểu ban đêm. Lúc chứng
đái dầm chưa rời bỏ tôi, tôi tè ngay trên giường, trong khi ngủ. Bây giờ hễ
nghe bụng tưng tức là tôi tỉnh dậy ngay.
Đêm đó, như thường lệ, tôi thức giấc lúc nửa
khuya. Trong khi tôi đang lồm cồm ngồi dậy, một tiếng cọt kẹt th́nh ĺnh phát
ra đằng góc nhà khiến tôi rợn gai ốc khắp người. Nghĩ đến con ma tóc dài, máu
trong người tôi như đông lại và tôi bỏ ngay ư định tḥ chân xuống đất.
Tôi sè sẹ nằm xuống như cũ, vờ như đang ngủ
say, hy vọng nhờ vậy sẽ không gây nên sự chú ư đặc biệt nào nơi cái oan hồn uổng
tử đang lùng sục trong ngôi nhà ông tôi kia. Tôi cũng không rơ tại sao con ma
tóc dài này không lang thang trong lănh địa của nó ở ngoài vườn như trước nay mà
lẻn vào nhà giữa lúc đêm hôm để làm ǵ. Và nếu như “nó” tự cho phép ḿnh đi lại
ngang nhiên như vậy th́ dù tôi có vân glời bà Sáu không bén mảng ra vườn, tôi
cũng chẳng thể thoát khỏi tay “nó”. Ư nghĩ đó khiến người tôi run lên và tôi
phải cố nghiến chặt răng để không phát ra những tiếng cầm cập.
Tôi nằm bất động như khúc củi khô, mắt nhắm
tịt nhưng tai vẫn vểnh lên hồi hộp nghe ngóng.
Tiếng cọt kẹt lại vang lên lần nữa. Tiếp
theo là tiếng chân lướt nhẹ trên nền gạch. Trong một thoáng, tôi sực nhớ tới
lời Chửng anh. Chửng anh bảo con ma tóc dài lúc nào cũng đi lơ lửng giữa không
trung, chân không chạm đất. Nhưng tại sao ở đây tôi lại nghe thấy tiếng chân,
dù là rất khẽ?
Sợ hăi và ngạc nhiên, tôi mở he hé mắt và
dưới ánh trăng thượng tuần âm u và nhợt nhạt hắt vào từ khe cửa sổ trước bàn học
chị Ngà, tôi vừa thoáng thấy một bóng người lặng lẽ lướt đi giữa các gốc cột,
nhanh và gọn như một con mèo, và sau đó biến mất chỗ ngách cửa trổ ra hông nhà.
Những điều vừa nh́n thấy khiến tôi vô cùng
sửng sốt mặc dù tôi không trông rơ bóng người vừa thấp thoáng là ai. Tôi chỉ có
thể chắc chắn một điều là bóng người khả nghi đó không có mái tóc dài như Chửng
anh mô tả, và như vậy có nghĩa đó không phải là con ma mà tôi thường úy kị.
Nhưng nếu không phải là con ma kia th́ ai đă có hành động lén lén lút lút đến
nỗi kẻ vô t́nh chứng kiến là tôi phải thót tim lên như vậy.
Đang nghĩ vơ nghĩ vẩn, tôi bỗng bàng hoàng
nhớ ra nơi phát ra tiếng động đằng góc nhà chính là chỗ ngủ của anh Điền. Ở đó,
anh thường nằm trên chiếc vơng gai chằng ngang lối đi vào nhà kho và tiếng cọt
kẹt tôi nghe thấy khi năy chính là tiếng dây vơng nghiến vào gốc cột.
Nghĩ đến đó, tôi liền bật dậy và nín thở
nhích từng bước về phía góc nhà. Đúng như tôi dự đoán, chiếc vơng không người
nằm. Anh Điền biến mất, chỉ bỏ lại đôi dép nằm chơ vơ trên nền gạch.
Cho đến lúc này tôi đă có thể quả quyết bóng
người thấp thoáng khi năy chính là anh Điền chứ không ai khác. Nhưng tôi không
hiểu anh đi đâu giữa khuya khoắt, lại bí mật đến mức không dám mang cả dép trong
chân. Nếu anh ra sau hè để đi tiểu như tôi, chẳng việc ǵ phải sợ mọi người
nghe thấy tiếng dép lẹp kẹp.
Ḷng đầy nghi hoặc, tôi đứng im ĺm bên
chiếc vơng một lúc lâu, tự dưng không cảm thấy tức bụng như khi năy nữa. Và sau
khi suy tới nghĩ lui, không nén dược hiếu kỳ, tôi quyết định lần ṃ về phía
ngách cửa nơi anh Điền vừa lẻn ra ngoài.
Trời bên ngoài nhờ nhờ, đục đục. Trăng
thượng tuần xuống đến chân trời, khuất sau những đám mây xa, tỏa ra một thứ ánh
sáng mờ mịt trộn lẫn với sương đêm nom như khói xám.
Vừa ra khỏi cửa, tôi đảo mắt nh́n quanh
nhưng chẳng thấy anh Điền đâu. Sau một thoáng lưỡng lự, tôi đánh bạo lần ra sau
hè, mắt căng ra, chân dọ dẫm từng bước một. Lúc này không hiểu sao tôi chẳng
thấy sợ. Có lẽ sự ṭ ṃ và nỗi khát khao khám phá bí mật giúp tôi trở nên can
đảm một cách khác thường. Hơn nữa tôi tự trấn an rằng trong lúc này ngoài tôi
ra c̣n có anh Điền ở đâu đó trong vườn, rằng nếu có con ma tóc dài kia để cho
anh Điền ung dung th́ chẳng có lư do ǵ nó lại “đụng chạm” đến tôi.
Nhưng dù đảo mắt soi mói khắp nơi, tôi vẫn
không phát hiện một dấu vết nào của anh Điền. Cũng không nghe một tiếng động
nhỏ. Chỉ có tiếng gió thỉnh thoảng đi xạc sào trên lá khiến tôi có cảm tưởng
khu vườn chốc chốc lại buông ra những tiếng thở dài than văn cho sự cô tịch lạnh
lẽo của ḿnh.
Đúng vào lúc tôi hoàn toàn thất vọng, định
vạch quần tè một băi rồi bỏ vào nhà ngủ tiếp, mặc kệ anh Điền với những hành vi
ám muội của anh, thốt nhiên tôi bỗng nghe một tiếng cười khúc khích vọng lại từ
cuối vườn. Tiếng cười trong, ngắn, vừa vang lên đă tắt ngay.
Nỗi sợ hăi khi năy đă rời bỏ tôi nay vội
vàng quay trở lại cùng với tiếng cười ma quái kia. Tôi nắm chặt hai tay cố giữ
b́nh tĩnh nhưng câu chuyện khủng khiếp của Chửng anh đột ngột hiện ra trong đầu
khiến tóc gáy tôi cứ dựng đứng cả lên. Hôm trước Chửng anh cũng từng nghe tiếng
cười rờn rợn này và theo những ǵ nó chứng kiến và thuật lại th́ đây đúng là
tiếng cười của con ma tóc dài gần đây vẫn lảng vảng trong vườn nhà ông tôi vào
lúc canh khuya.
Đă mấy lần tôi dợm chân định chạy vào nhà
nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn đứng yên không động đậy. Tôi sợ tôi cất bước không
khéo sẽ phát ra tiếng động và như thế không khác nào tôi bảo với con ma tôi đang
ở đây, mau mau lại vặn cổ tôi đi. Nhưng tôi cũng không thể cứ chôn chân măi
ngoài hè. Đứng măi ngoài hè, trước sau ǵ tôi cũng bị “nó” bắt gặp và lúc đó có
trời mới biết chuyện ǵ sẽ xảy ra.
Trong lúc tôi tấn thối lưỡng nan, chưa nghĩ
ra kế ǵ thoát hiểm, tiếng cười khi năy lại vang lên. Và cũng như lần trước, nó
cất lên ngắn ngủi, chưa kịp lan xa đă vội tắt ngấm như thể bị một bàn tay chặn
lại gần. Lần này, tôi nghe rơ một tiếng suỵt khẽ kèm theo.
Lạ thay, trong nháy mắt tôi bỗng mất cả cảm
giác sợ sệt. Cái tiếng suỵt khẽ của người thứ hai kia lập tức làm dậy lên trong
tôi bao mối nghi ngờ. Và tôi nhanh chóng nhớ ra anh Điền c̣n lẩn quất đâu đây
trong vườn. Năy giờ quá hăi hùng trước h́nh ảnh con ma tóc dài trong lời kể của
Chửng anh, tôi chỉ lo mỗi chuyện thoát thân, quên béng mất mục đích theo dơi ban
đầu.
Bây giờ, máu trong người tôi nóng lên và
thần trí tôi sáng suốt trở lại. Tôi nhón chân rón rén lần về phía cuối vườn. Ở
chân trời xa, trăng bắt đầu lặn và khu vườn thoáng chốc ch́m vào bóng tối. Tôi
trở nên can đảm hơn và lần đầu tiên trong đời tôi hiểu ra bóng tối không phải
bao giờ cũng khủng bố mà đôi khi c̣n đồng lơa và che chỡ cho con người một cách
tuyệt hảo.
Tiếng rúch rích lại cất lên, lần này khẽ như
gió thoảng, nếu c̣n đứng ở vị trí ban đầu tôi sẽ không tài nào nghe thấy. Tôi
c̣n nghe thấy cả tiếng đàn ông cười lục khục trong cổ họng. Và tiếp theo là
những tiếng sột soạt kéo dài.
Bỗng chốc mắt tôi mờ đi, ngực tức nghẹn.
Lần này, không bị ám ảnh bởi chuyện ma quái, tôi sững sờ và cay đắng nhận ngay
ra tiếng cười khúc khích giữa đêm khuya của con ma tóc dài từng khiến anh em
thằng Chửng sợ văi mật kia chính là tiếng cười của chị Ngà. Và người đàn ông
đang đùa giỡn suồng să với chị trong đống rơm cuối vườn kia không ai khác hơn là
anh Điền tóc quăn lắm mưu nhiều kế.
Tôi đứng chết trân tại chỗ có đến mười phút,
nghe trời đổ ập xuống đầu. Đôi t́nh nhân đang đắm đuối trên nệm rơm không thể
ngờ ngay lúc đó có một thằng con trai đứng ngay bên cạnh họ, nước mắt tuôn như
mưa, âm thầm khóc cho một mối t́nh đă bị chết.
Cho đến khi tôi thất thiểu bỏ vào nhà, bóng tối không chỉ vây bọc từng bước chân tôi. Nó c̣n phủ kín cả trái tim tôi nữa.
Những bí mật của khu vườn, tôi không kể với
ai. Nhưng kể từ đêm đó, tôi không đặt chân ra vườn nữa.
Bà Sáu thấy vậy, xoa đầu tôi:
-
Cháu bà ngoan lắm!
Tôi chỉ cười trừ.
Chửng anh hỏi tôi:
-
Mày nói thật đi! Mày đă thấy con ma chưa?
Tôi chớp mắt:
-
Thấy rồi! Giống hệt như mày kể!
-
Nghĩa là tóc nó dài tới gót chân?
Tôi gật đầu:
-
Ừ, tóc nó dài thậm thượt.
Chửng anh rụt cổ:
-
Và chân nó không hề chạm đất?
Tôi lại gật đầu:
-
Ừ, nó bay lơ lơ lửng lửng.
-
Mày c̣n thấy ǵ lạ nữa không? - Chửng anh hồi hộp
hỏi tiếp.
Không hiểu sao tôi lại sợ mọi người phát
giác ra cuộc hẹn ḥ vụng trộm của anh Điền và chị Ngà, mặc dù chính điều đó đă
làm trái tim non nớt của tôi vỡ ra từng mảnh. Từ lúc t́nh cờ khám phá ra chân
dung thật sự của con ma tóc dài, tôi vừa phẫn uất và đau đớn đồng thời lúc nào
cũng nơm nớp lo thay cho chị Ngà. Tôi sợ chị sẽ không chịu nỗi sự chế nhạo và
bêu riếu của những người độc mồm độc miệng nếu mọi sự bỗng nhiên vở lỡ.
V́ vậy, để anh em thằng Chửng đừng bao giờ
nghĩ đến chuyện ŕnh ṃ thám thính khu vườn, tôi giả bộ rùng ḿnh:
-
Tao c̣n thấy lưỡi nó thè ra ngoài đỏ hỏn. Trông
hăi lắm!
Quả nhiên, Chửng anh chết khiếp. Nó xanh
mặt:
-
Mày thấy lưỡi nó dài không?
-
Dài thọng! – Tôi dang tay ước lượng khoảng cách -
Cỡ chừng này nè!
Thấy hai tay tôi dang rộng, Chửng anh không
dám ḍm. Nó nhắm mắt lại, xuưt xoa:
-
Eo ơi, ghê quá!
Tôi nhún vai:
-
Nhưng ban ngày con ma này hiền khô à! Chỉ ban đêm
nó mới hung dữ! Ban đêm ai vào vườn hoặc ŕnh rập quanh đó là nó bẻ cổ ngay!
Nếu lúc đó Chửng anh cắc cớ hỏi lại tôi tại
sao tôi biết rành tính nết con ma như vậy và từ trước đến nay tôi đă thấy “nó”
bẻ cổ ai chưa, chắc tôi chỉ biết nhe răng cười trừ. May cho tôi, Chửng anh
không vặn vẹo lôi thôi. Đang hoảng vía trước những lời bịa đặt của tôi, nó chẳng
c̣n đầu óc đâu để nghĩ ngợi sâu xa.
Mưu kế của tôi gần như thành công trọn vẹn.
Những ngày sau đó, chắc chắn cuộc t́nh tự trong đống rơm giữa anh Điền và chị
Ngà vẫn thường xuyên tiếp diễn nhưng trước sự hăm dọa của tôi, anh em thằng
Chửng có lẽ không bao giờ dám nuôi ư nghĩ mạo hiểm đột nhập vô vườn để giao phó
tính mạng vào tay con ma lưỡi đỏ và nhờ vậy, sự đi lại thầm lén của chị Ngà mới
không bị phơi ra dưới ánh mặt trời.
Kế hoạch ngăn ngừa của tôi chỉ có một sơ hở
duy nhất. Đó là việc tôi bảo ban ngày con ma hiền khô, chẳng làm hại ai.
Trước đây, lúc bà Sáu tiết lộ về ngôi mộ
hoang chỗ gốc duối, anh em thằng Chửng đă cạch mặt khu vườn. Ngay cả ban ngày
ban mặt, tụi nó cũng chẳng dám mon men lại gần. Nhưng kể từ khi nghe tôi “bảo
đảm” về tính nết con ma, hai đứa nó chỉ cảnh giác lúc ban đêm, c̣n ban ngày
chúng lại bắt đầu chui vào vườn lùng sục trái chín và đuổi bắt cào cào châu chấu
như trước.
V́ vậy mà anh em thằng Chửng phát hiện ra
dạo này anh Điền thường trèo lên cây hái xoài xuống cho chị Ngà. Đă lâu tôi
không nh́n nhỏi đến khu vườn – nơi chôn vùi t́nh cảm đầu đời của tôi – nên không
hề hay biết ǵ về điều đó. Chỉ đến khi nghe Chửng anh thông báo, tôi mới ngớ
người ra:
-
Thật không?
-
Thật. Chính mắt tao thấy. Ngày nào anh Điền cũng
leo lên cây xoài.
Tôi ngờ vực:
-
Sao mày biết ảnh hái cho chị Ngà?
Chửng anh quệt mũi:
-
Sao lại không biết! Chị Ngà đứng ngay dưới gốc chứ
đâu!
Thông báo của Chửng anh khiến tôi ngạc nhiên
vô kể. Trước nay, mặc dù thường t́m cớ lượn lờ quanh bàn học chị Ngà, anh Điền
vẫn chưa bao giờ dám tỏ ra thân mật quá trớn với chị trước mặt mọi người. Từ
ngày chinh phục được chị và hai người thường lén lút gặp nhau sau vườn, anh càng
cố che giấu mối quan hệ mờ ám của ḿnh. Ban ngày, anh ít xáp lại gần chị Ngà
hơn, thậm chí mỗi khi ngồi đối diện với chị trong bữa cơm, anh đóng một bộ mặt
lạnh lùng trông phát khiếp và cố t́nh không đưa mắt nh́n chị một lần nào cho đến
khi buông đũa đứng dậy.
V́ những lẽ đó tôi không hiểu nổi tại sao
bây giờ anh lại phá bỏ những qui tắc của ḿnh, dám ngang nhiên leo lên cây hái
xoài xuống cho chị Ngà. Phải chăng anh đă yêu chị Ngà đến mức không thể giữ măi
mối ẩn t́nh trong bóng tối và chỉ thực sự cảm thấy hạnh phúc khi hét lên cho
toàn thế giới nghe thấy nỗi rộn ră trong ḷng ḿnh?
Để thăm ḍ thực hư, tôi đem chuyện đó méc
lại với d́ Miên để xem d́ phản ứng ra sao.
Nhưng thái độ của d́ Miên không có ǵ khác
lạ. D́ không sửng sốt,cũng chẳng buồn gạn hỏi. Dường như d́ đă biết mọi chuyện
từ lâu. Phải nh́n sâu vào mắt d́, tôi mới nhận ra đằng sau vẻ thờ ơ ấy là một
nỗi lo lắng mơ hồ bất lực. Không rơ đầu cua tai nheo ra sao nhưng vẻ hoang mang
ẩn kín sau rèm mi dày cứ chớp lia chớp lịa mỗi khi bối rối của d́ Miên vẫn khiến
tôi cảm thấy bồn chồn trong dạ.
Anh em thằng Chửng chẳng cả lo như tôi. Từ
khi phát hiện anh Điền mỗi chiều thường trèo lên cây xoài, tụi nó chỉ nghĩ đến
mỗi chuyện bày tṛ phá bĩnh. Lần này anh em thằng Chửng không lôi kéo tôi tham
gia, một phần v́ bộ tịch xụi lơ như chết rồi của tôi mấy ngày nay, phần khác
chúng không muốn tôi bị vạ lây trong “vụ án” có liên quan đến chị Ngà này. hai
anh em nó chỉ âm thầm bàn mưu tính kế với nhau và có lẽ sợ tôi ngăn cản, từ khi
chuẩn bị cho đến lúc ra tay suốt thời gian đó chẳng đứa nào hé môi với tôi một
lời.
Tôi chỉ biết ra cớ sự khi một hôm đang ngồi
nướng khoai trong bếp, bỗng nghe tiếng chị Ngà hớt hải hét toáng đằng sau vườn:
-
Bỏ cây xuống! Các em làm ǵ vậy?
Tôi giật ḿnh vứt củ khoai đang nướng dở vào
đống tro, ba chân bốn cẳng chạy đến bên cửa sổ nh́n ra.
Đập vào mắt tôi là một hoạt cảnh nhốn nháo
và buồn cười không thể tả.
Ở ngay dưới gốc xoài, chị Ngà vừa la vừa hai
tay đấm b́nh bịch vào lưng Chửng em trong khi thằng này cứ ĺ ra đưa lưng chịu
đấm, tay vẫn không ngừng giơ cao cây sào tre bặm môi chọc mạnh vào tổ kiến lữa
chỗ chạc ba nơi thân xoài tách nhánh. Loại kiến lửa này to gấp chục lần loại
kiến lửa sinh sống dưới mặt đất và cắn đau khủng khiếp. Mỗi lần trèo lên cây
xoài, tôi và anh em thằng Chửng bao giờ cũng cẩn thận không thể đụng tay đụng
chân vào tổ kiến khổng lồ này.
Vậy mà trước mắt tôi lúc này, thằng Chửng em
đang ra sức khua khoắng cho lũ kiến ḅ tán loạn trong khi anh Điền vần c̣n mắc
kẹt ở trên cây.
Tôi nh́n lên, thấy anh Điền đang luống cuống
đu từ cành này qua cành khác để tránh sự tấn công của lũ kiến.
-
Thằng quỷ con! Chết mày vơi tao!
Anh Điền hậm hực rít lên và từ trên cao anh
vung tay ném lia ném lịa những trái xoài xuống đầu Chửng em. Những trái xoài
chạm vào lá cây kêu rào rạt và lao đi như tên bắn khiến chị Ngà phải buông Chửng
em, lùi tuốt ra xa.
Chửng em chẳng tỏ vẻ ǵ hăi sợ đ̣n phản kích
của anh Điền. Nó vừa nhảy nhót tránh né cơn mưa xoài vừa cười hích hích. Trong
khi đó, Chửng anh lui cui nhặt những trái xoài đang lăn lông lốc trên mặt đất,
miệng không ngừng chọc giận đối thủ:
-
Cảm ơn nghen! Ném thêm vài trái nữa đi!
Nhưng cơn mưa xoài đột nhiên chấm dứt. Anh
Điền chẳng buồn tấn công anh em thằng Chửng nữa, không phải v́ xoài trên cây đă
hết mà chính v́ lũ kiến mỗi lúc mỗi kéo tới đông nghịt khiến hai tay anh phải
phủi lia phủi lịa, chẳng đào đâu ra th́ giờ để đối phó với hai “thằng quỷ con”.
Nếu lúc đó không có tiếng đằng hắng của ông
tôi, có lẽ anh em thằng Chửng sẽ tiếp tục làm t́nh làm tội anh Điền cho đến tối
mịt.
Sự xuất hiện bất ngờ của ông tôi làm tụi nó
điếng hồn. Chửng em vứt vội cây sào dưới gốc xoài, co gị vọt theo Chửng anh và
trong nháy mắt hai đứa biến mất sau hàng rào không c̣n tăm hơi.
Nhưng dù những kẻ quấy rối đă bỏ chạy, anh
Điền cũng chẳng làm sao trèo xuống được. Anh cứ loay hoay cả buổi giữa các cành
nhánh, mặt nhăn nhó v́ đau và v́ sợ.
Chị Ngà đứng cách đó không xa, mặt mày đầy
lo lắng nhưng không dám lên tiếng. Tôi lại càng câm như thóc. Đứng lấp ló trong
cửa sổ âm thầm chứng kiến năy giờ, tôi vừa tức cười lại vừa phập phồng sợ bị
liên lụy. Trước nay hễ anh em thằng Chửng giở tṛ ǵ bất hảo là tôi bị mắng.
Lần nào cũng vậy. Chỉ bởi lẽ tụi nó là “bạn quư” của tôi.
Ông tôi từ khi xuất hiện vẫn đứng lẳng lặng
ở đầu hè. Sau khi đằng hắng dọa anh em thằng Chửng, ông chẳng nói thêm một lời
nào, chỉ chắp tay sau lưng giương mắt nh́n học tṛ ḿnh đánh nhau với kiến.
Cuối cùng, khi thấy anh Điền có nguy cơ bị
lũ kiến hung tợn xơi mất xác, ông tôi mới hắng giọng bảo:
-
Lần ra ngọn, nhảy xuống mương!
Ông nói ngắn gọn, nhưng anh Điền hiểu ngay.
Anh lập tức chuyền sang cành cây hướng bắc de về phía bờ mương và thận trọng
nhích người đu dần ra ngọn.
Lời mách nước của ông tôi thật sáng suốt. Đó
gần như là lối thoát duy nhất, mặc dù hơi có vẻ mạo hiểm.
Tôi liếc chị Ngà, thấy chị đang hồi hộp áp
tay lên ngực trong khi mắt vẫn dán chặt vào sự di động của anh Điền, lúc này đă
ra gần tới ngọn khiến nhánh cây oằn xuống trông phát ớn. Nhưng chính nhờ vậy mà
khoảng cách từ anh Điền đến mặt đất thu ngắn một cách đáng kể.
Đến lúc biết không thể xuống thấp hơn được
nữa, anh Điền buông tay nhảy đại xuống con mương bên dưới.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy chị Ngà che
mặt không dám nh́n. Nhưng tôi th́ trông rơ tất cả. Tôi nghe một tiếng “bơm”
vang lên đồng thời nước văng tung tóe. Anh Điền dường như chẳng xây xát ǵ.
Sau khi nhảy xuống, anh lồm cồm ḅ dậy ngay và người đầu tiên mà anh đảo mắt
nh́n không phải là chị Ngà, mà là ông tôi.
Anh vuốt mặt, sợ sệt nh́n về phía đầu hè.
Nhưng ông tôi đă không c̣n ở đó nữa. Ông tôi dời gót tự lúc nào, ngay cả tôi
cũng không hay biết.
Trong khi anh Điền thở phào quay lại nở một nụ cười lấm lem bùn đất với chị Ngà th́ tôi len lén rời khỏi chỗ nấp. Tôi sợ sau khi quành vào nhà, bắt gặp tôi thập tḥ bên cửa sổ, ông tôi sẽ tưởng tôi là kẻ đầu têu trong cái tṛ nghịch tinh nhuốm đầy vẻ hài hước này. Khi đó chắc chắn không chỉ anh Điền mà ngay cả tôi cũng trở thành nạn nhân của anh em thằng Chửng và nếu quả như vậy th́ thật là oan uổng cho tôi.
Phần: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12