Đi Qua Hoa Cúc

Phần 11

Chương 27:

Sau vụ anh em Tề Thiên đại náo vườn xoài đó, may làm sao, chẳng ai đả động ǵ đến tôi.

Lạ nhất là d́ Miên.  Xưa nay, trước những vụ tương tự như vậy, chẳng bao giờ d́ chịu bỏ qua.  Bao giờ d́ cũng nhân những cơ hội đó lôi tôi ra đứng trước mặt d́ rồi bằng giọng lưỡi nghiêm khắc và dọa dẫm của một quan ṭa thời trung cổ, d́ khăng khăng buộc tôi chặt đứt mối thâm t́nh mà tôi đă lỡ buộc quá chặt vào với anh em thằng Chửng.

Nhưng lần này d́ chẳng một lời trách mắng, cũng  chẳng buồn ngó ngàng ǵ đến tôi.  Tôi ṭ ṃ liếc trộm d́, thấy d́ nh́n xa xôi đâu đó ngoài trời, trong đáy mắt lại thấp thoáng mối lo âu hôm nào tôi bắt gặp.  Và dường như có một lúc tôi nghe tiếng thở dài của d́ khẽ rung lên bên tai và âm thầm tan đi trong gió.

Chị Ngà vẫn tươi cười vui vẻ với tôi như hôm nào ngoài bờ suối. Đôi mắt chị khi nh́n tôi vẫn lúng liếng và ướt rượt nhưng ḷng tôi đă chẳng c̣n xao xuyến.  Chị nh́n tôi nhưng tôi biết không có tôi trong mắt chị.  Trong mắt chị chỉ có mái tóc quăn tít của anh Điền.  Cũng chính v́ anh Điền mà chị mơ ước trở thành cô giáo trường huyện.  Vậy mà tôi cứ tưởng bở.  Tôi cứ đinh ninh chị muốn măi măi ở lại làng chỉ v́ chị không muốn xa tôi và trong rất nhiều ngày tôi đă âm thầm và rạo rực tơ tưởng về điều đó, hệt như một thằng ngốc.

Nỗi tuyệt vọng d́m tôi vào băng giá.  Tôi lạnh nhạt với cả chị Ngà lẫn anh Điền, dù gần đây được đốt nóng bởi cuộc t́nh nồng cháy, anh không c̣n hậm hực với tôi về những ǵ tôi đă gây ra cho anh trước đây nữa.

Nhưng tôi càng xa lánh anh, anh càng t́m cách lại gần tôi.  Dạo này gặp tôi anh hay rủ:

-         Trường đi ăn ḿ với anh không?

-         Không! – Tôi đáp, không hiểu anh có biết là tôi đă khám phá ra bí mật của anh chưa.

Anh Điền vẫn kiên tŕ:

-         Vậy anh với em vô Băi Cháy bắn chim.

Trời đất, anh Điền lớn tồng ngồng rồi mà c̣n đ̣i đi bắn chim!  Tôi ngạc nhiên nhưng vẫn từ chối:

-         Em hết thích tṛ bắn chim rồi.

Anh Điền liếm môi:

-         Vậy Trường thích tṛ ǵ?

Tôi lắc đầu:

-         Em chẳng thích tṛ ǵ hết.

Trước thái độ lạnh lùng của tôi, anh Điền chỉ biết nhún vai, chán nản:

-         Dạo này Trường lạ ghê!

Không chỉ anh Điền, chị Ngà cũng nói với tôi một câu giống hệt như vậy.

Tôi nh́n mây bay:

-         Em có ǵ lạ đâu!

-         Có.  Em không c̣n tṛ chuyện với chị như xưa nữa.

Tôi chép miệng:

-         Em chẳng biết nói chuyện ǵ.

Chị Ngà lại nói:

-         Em không c̣n rủ chị ra suối ngồi chơi.

-         Ừ.

Tiếng “ừ” của tôi không có một ư nghĩa ǵ rơ rệt.  Nhưng chị Ngà dường như chẳng để ư ǵ đến điều đó.  Chị tiếp tục theo đuổi những ư tưởng của ḿnh:

-         Trường cũng không thèm nh́n mặt chị.

Câu nói của chị Ngà khiến tôi giật thót.  Không hiểu chị đă phát giác ra chuyện ǵ mà lại nói những lời như vậy.  Không thể ậm ừ măi, tôi nh́n xuống đất, bùi ngùi thổ lộ:

-         Bây giờ em chẳng c̣n là em ngày nào nữa.  Dạo này em cứ buồn buồn sao ấy.

Chả rơ chị Ngà có hiểu ra tâm sự của tôi không mà sao tôi nghe tiếng chị thở dài.  Rồi th́nh ĺnh chị đặt tay lên vai tôi, giọng vỗ về:

-         Trường đừng buồn nữa!  Chiều mai chị em ḿnh ra suối chơi, chị sẽ kể chuyện cho Trường nghe.

Đề nghị bất ngờ của chị Ngà làm tôi ngạc nhiên quá đỗi.

Tôi ngước nh́n chị, giọng ngẫn ngơ:

-         Chị định kể chuyện ǵ vậy?

Chị Ngà đưa tay vén tóc:

-         Những chuyện kể về chị.  Những chuyện kể về t́nh yêu.  Rồi Trường sẽ hiểu tất cả.

Chị nh́n ra vàng hoa cúc trước sân, nói trong mơ màng:

-         Trường biết không, t́nh yêu là một bí mật.  Nó đem lại niềm vui cho tâm hồn.  Cũng như hoa cúc ấy.

Tôi nhớ có lần chị đă nói với tôi về vàng hoa cúc.  Dĩ nhiên niềm vui có được từ hoa cúa hoàn toàn có thể so sánh với niềm vui mà t́nh yêu mang lại.  Nhưng đó là t́nh yêu của chị và anh Điền, một t́nh yêu chưa bị trượt chân vào nỗi buồn tuyệt vọng như tôi.

Thấy tôi trầm ngâm, chị Ngà nhắc:

-         Nhớ nghen Trường!  Chiều mai!

Tôi “ừ” mà không biết trong thâm tâm thực ra ḿnh có muốn nhận lời hay không.  Những tâm t́nh thành thật của chị Ngà có thể sẽ giúp tôi có dịp đi vào thế giới riêng tư và đầy bí ẩn của tâm hồn chị, giúp tôi thấu hiểu và đồng cảm với sự chọn lựa của chị hơn nhưng chắc chắn cũng khiến tôi phiền muộn và khổ tâm hơn.

Trong khi tôi đang phấp phỏng chờ đợi cá giây phút khắc nghiệt đó xảy ra th́ một biến cố bất thần ập đến vào ngay sáng hôm sau khiến chị Ngà buộc phải bỏ lỡ cuộc hẹn buổi chiều với tôi.

Người đàn bà lạ mặt xuất hiện vào lúc mặt trời vừa lên khỏi ngọn tre chưa tới nửa cây sào.  Chị mặc đồ bà ba, tóc búi, một tay cắp nón lá, tay kia xách lồng gà, rón rén bước vào nhà như một chiếc bóng.  Lúc đó, d́ Miên và chị Ngà đang ngồi tại bàn học cạnh cửa sổ, c̣n tôi do dậy trễ vẫn đang loay hoay với rổ khoai luộc đặt tại bàn ăn giữa nhà.

Tôi chưa kịp phản ứng ǵ, d́ Miên đă nhanh nhẹn chạy ra. Đă quá quen với cảnh các người bệnh đủ loại đến t́m ông tôi để chữa bệnh hoặc để tạ ơn, d́ hỏi ngay:

-         Chị t́m ba tôi phải không?

Người đàn bà rụt rè:

-         Dạ tôi kiếm thầy Thất.

Vừa nói, chị vừa lóng ngóng đặt lồng gà trên tay xuống đất:

D́ Miên tặc lưỡi:

-         Xui cho chị quá!  Ba tôi đi khám bệnh xa, chiều mới ghé về! - Rồi d́ nh́n người đàn bà đang đứng khép nép bên cánh cửa, áy náy hỏi - Chị t́m ba tôi để coi bệnh hay có chuyện ǵ?

Người đàn bà lộ vẻ bối rối.  Măi một lúc, chị mới ngập ngừng đáp:

-         Dạ, tôi là... vợ anh Điền!

Giọng người đàn bà khẽ khàng nhưng vọng vào tai mọi người chẳng khác ǵ một quả bom.

D́ Miên lắp bắp:

-         Ủa, hóa ra...

Tôi liếc về phía chị Ngà, thấy chị đổ gục xuống mặc bàn như một cây chuối bị đốn ngang thân.  Không kịp nghĩ ngợi, tôi lập tức phóng ngay về phía chị, vội vàng đến nỗi hất đổ cả rổ khoai trên bàn:

-         Chị Ngà! Chị Ngà! – Tôi khẽ lay vai chị, luống cuống gọi.

D́ Miên lúc đó cũng đă kịp chạy tới.

-         Mày sao vậy Ngà? – D́ thảng thốt hỏi, chưa ǵ giọng đă nghe sụt sịt.

Người đàn bà cũng tới sát bên tự hồi nào.  Chị nói, giọng lo lắng:

-         Chắc cô đây bị trúng gió! Để tôi cạo gió cho!  Tôi có đem dầu theo đây!

Vừa nói, người đàn bà vừa hối hả móc chai dầu trong túi ra.

-         Không sao đâu! - Chị Ngà ngước lên, giọng vẫn chưa hết bàng hoàng –Tôi nằm nghỉ một lát là khỏe ngay thôi!

Nói xong, chị Ngà uể oải đứng dậy.  D́ Miên biết ư, choàng tay sau lưng chị và nhẹ nhàng d́u chị lại chỗ chiếc giường tre kế bàn học được ngăn cách với phần c̣n lại trong nhà bởi những tấm phên đan.

Ở phía sau, tôi và người đàn bà đứng trố mắt nh́n theo.  Tôi không rơ chị vợ anh Điền nghĩ ǵ nhưng riên g tôi ngay lúc đó tôi cảm thấy cuộc sống sao mà buồn chết được và khi nghĩ đến chị Ngà, tôi bỗng chốc quên hết mọi hờn ghen, trách cứ.  Tràn ngập trong ḷng tôi bây giờ là một nỗi xót thương.

Chương 28:

Chị Ngà mỗi ngày một xanh xao, gầy vọt.  Anh Điền sau một thời gian bám lẵng nhẵng theo chị năn nỉ, thuyết phục không xong, đă bắt đầu lảng ra.  Từ đó, hai người gần như không nh́n mặt nhau nữa.

D́ Miên cũng đâm ra lầm ĺ, quạu quọ.  D́ không c̣n thường xuyên ngồi trước bàn học như trước đây nữa, mà suốt ngày cùng với chị Ngà chui vào pḥng ŕ rầm to nhỏ.

Trong đôi mắt ngây thơ của một đứa con trai mới lớn như tôi, chị Ngà chỉ biếng ăn, buồn bă và tiều tụy.  Nhưng bà Sáu lại không nghĩ như vậy.

Một hôm bà kêu tôi lại, hỏi:

-         Sao dạo này con bé Ngà xanh quá vậy cháu?

-         Dạ, chỉ ốm.

Bà Sáu trầm ngâm một hồi rồi khẽ chép miệng:

-         Không phải vậy đâu cháu!

Bà Sáu làm tôi thắc mắc quá chừng.

-         Chứ tại sao hở bà? – Tôi tṛn mắt.

Bà Sáu không trả lời thẳng câu hỏi của tôi.  Mà thở dài:

-         Khổ thân con bé!  Oan ḥn uổng tử nhập vào làm nó u mê!

Tiếng than kỳ bí và nhuộm đầy vẻ phiền năo của bà khiến tôi lạnh người.  Và để mặc bà ngồi một ḿnh trong căn nhà tuềnh toàng, trống trải với đôi mắt lúc nào cũng ngó mông ra khoảng xa xôi như thể ngóng đợi ai, tôi lặng lẽ bỏ đi.

Những ngày này tôi chẳng biết tṛ chuyện với ai, trừ anh em thằng Chửng.  Nhưng với anh em nó, tôi không thể bộc bạch hết gan ruột.  Nhất là với một đứa bép xép như Chửng em.  Câu chuyện của chị Ngà mà lọt vào tai nó, ngày hôm sau chắc cả làng biết hết.

C̣n những người ở quanh tôi mặt mày nếu không ủ dột th́ cũng khó đăm đăm, tôi chẳng có cách nào lại gần họ.  Từ sau ngày vợ anh Điền đột ngột xuất hiện, chị Ngà và anh Điền mỗi người h́nh như rút hẳn vào một thế gới riêng, cuốn theo cả vẻ b́nh thản cố hữu trên gương mặt tṛn trịa phúc hậu của d́ Miên.  Từ sáng đến chiều, ba người ăn uống, đi lại trong nhà như những chiếc bóng và để thoát ra khỏi bầu không khí u uất, ngột ngạt này, tôi thường chui rào qua chơi với anh em thằng Chửng hoặc bỏ đi tha thẩn một ḿnh dọc các bờ cây hay ven suối, thường là đến tối mịt mới ṃ về.

Và trong một chiều lang thang vô định như vậy, tôi vô cùng  kinh ngạc khi bắt gặp chị Ngà đang ngồi lẻ loi và âm thầm bên bờ suối vắng, lưng tựa vào gốc dương liễu ngày nào, dáng điệu thẩn thờ như không hề nghe thấy tiếng chân tôi.

Tôi biết từ trước đến nay chị Ngà chưa bao giờ ra suối một ḿnh, v́ vậy tôi không biết tại sao và từ lúc nào chị đă có mặt ở đây.  Tôi nh́n bóng chiều chập choạng đang xuống dần trên hàng dừa nước, ái ngại bước đến bên chị, khẽ gọi:

-         Chị Ngà!

Cặp mắt đờ đẫn, vô hồn của chị Ngà vẫn nh́n ra trước mặt.

Tôi đặt tay lên vai chị, ngậm ngùi:

-         Chị Ngà!

Lần này th́ chị chậm chạp quay lại.

-         Trường đó hả? - Chị nói bằng giọng cũng không một âm sắc ǵ đặc biệt, nghe cứ mơ hồ như gió thoảng.

Tôi nh́n vẻ mặt bâng khuâng xa vắng của chị mà muốn khóc:

-         Chị về đi! Trời sắp tối rồi , ở ngoài này lạnh lắm!

-         Trường về trước đi!  Lát chị về! - Giọng chị Ngà th́ thầm.

-         Không được!  Chị phải về với em! – Tôi kỳ kèo - Để em đưa chị về!

Trước sự giục giă của tôi, chị Ngà chẳng tỏ phản ứng ǵ.  Chị chỉ giương cặp mắt ngẩn ngơ nh́n tôi.  Một lát, chị mấp máy môi:

-         Trường biết hết chuyện của chị rồi hả?

Đôi mắt chị Ngà không c̣n long lanh và ấm nóng như ngày nào nhưng tôi vẫn không đủ can đảm nh́n thẳng vào mắt chị.  Tôi nh́n bân quơ ra mặt suối và sau một thoáng ngập ngừng, tôi gật đầu “dạ” khẽ,mặc dù thật ra trong chuyện này có nhiều chỗ tôi hiểu rất lờ mờ.

Hôm qua, lúc ngồi ngoài hè, t́nh cờ nghe được câu chuyện giữa chị Ngà và  d́ Miên, tôi mới biết thêm một vài điều.  Lúc đó, tôi tự bảo ḿnh không nên nghe trộm nhưng đôi tai tôi lại cứ dỏng lên như tai mèo.

Tôi nghe tiếng d́ Miên nói:

-         Sao mày dại quá vậy?

Rồi tiếng chị Ngà thở dài:

-         Tao cũng không biết.

-         Mày yêu hắn ta à?

-         Ừ.

-         Hắn bảo với mày là hắn chưa có vợ phải không?

-         Ừ.

Gần như tôi chỉ nghe thấy d́ Miên nói.  Chị Ngà có vẻ không c̣n đủ hơi sức để tṛ chuyện, chỉ uể oải đáp trả bằng những câu cụt ngủn.

D́ Miên lại hỏi:

-         Bây giờ hắn tính sao?

Đến đây th́ tôi không nghe chị Ngà trả lời.  Sự im lặng kéo dài một lúc lâu.  Rồi tiếng d́ Miên vang lên:

-         Mày không nói, tao cũng biết!  Hắn xúi mày nhận làm  vợ bé hắn chứ ǵ?

Chị Ngà vẫn không đáp.  Tiếng d́ Miên rít lên:

- Thằng khốn nạn! Đồ lường gạt!

-         Tao sẽ không bao giờ nh́n mặt anh ta nữa! - Giọng chị Ngà nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát.

-         C̣n mày, - Giọng d́ Miên đột ngột lo lắng – Mày phải tính sao chứ? Đâu thể để kéo dài như vậy được!  Rồi c̣n kỳ thi sắp tới nữa!

-         Tao cũng chẳng biết nữa! - Giọng chị Ngà đượm mỏi mệt, nghe trầm buồn như tiếng chim khoắc khoải vẫn vang vọng những  buổi trưa Băi Cháy âm u. 

Vẻ mặt chị Ngà lúc thốt ra câu đó chắc cũng bần thần như khuôn mặt chị đang nh́n tôi bây giờ.  Nếu thỉnh thoảng chị không chớp mắt để cho những giọt lệ ứa ra và lặng lẽ lăn tṛn trên má, tôi ngỡ chị đă hóa đá giữa mênh mông sầu muộn.

Thốt nhiên tôi bỗng nhói ḷng khi nhớ tới bài ca hôm nào chị hát, cũng trên bờ suối kỷ niệm này, cũng chính tại gốc dương liễu chị đang ngồi xơa tóc.  Bài ca như những lời tiên tri buồn bă:

Tôi là cánh hoa mỏng manh v́ người mà tươi thắm

Cũng v́ người mà tàn héo

Xin người hăy đến trên đôi chân mùa xuân ấm áp

Chớ để gió đông lẻn về thổi tắt ước mơ tôi.

Phải chăng trong những ngày hạnh phúc nhất của đời ḿnh, chị vẫn linh cảm được những mầm mống của phản trắc và chia ĺa:

Người hăy nâng đỡ trái tim tôi

Trên những ngón tay dịu dàng của người

Chớ hất hủi cũng đừng dập vùi

Nhược bằng hoa lá rụng

Có c̣n ǵ xuân tươi.

Chị đă cất lời nỉ non van xin số phận nhưng số phận vẫn làm ngơ.  Gió đông trong h́nh thù một mái tóc quăn đă mang băng giá đến cho đời chị, đă thổi tắt ngọn nến ước mơ trong ḷng chị một cách phũ phàng.  Có c̣n ǵ xuân tươi, tôi nh́n gương mặt sầu héo của chị Ngà mà ḷng quặn thắt.

Và thật bất ngờ, ngay vào lúc tôi định lên tiếng một lần nữa giục chị về, chị bỗng ôm choàng lấy tôi.  Trong khi tôi c̣n đang sửng sốt, chị đă gục đầu lên vai tôi, nức nở?

-         Trường tha lỗi cho chị nghen!

Bàng hoàng, thảng thốt, tôi không kịp nghe thấy tiếng đập của trái tim ḿnh lúc đó.  Tôi không rơ tôi đang lơ lửng trên tầng trời hạnh phúc hay đang ch́m đắm dưới vô biên sầu muộn.  Tôi chỉ biết vai áo ḿnh đang ướt đẫm và trong nỗi tê tái cùng cực đó, tôi cố phân biệt và nắm bắt những ư nghĩa có thể có đằng sau lời xin lỗi ngậm ngùi của chị.

Thật ra chị chẳng hề có lỗi ǵ với tôi.  Chị có lỗi với những giấc mơ đẹp đẽ và ngọt ngào của tôi thôi.  Nhưng chị th́ lại chẳng bao giờ biết được điều đó.  Chị vẫn coi tôi như một đứa em.  Những ǵ thuộc về tâm hồn tôi đều xa lạ với chị.  Nhưng nếu vậy th́ tại sao chị lại bảo tôi tha lỗi cho chị.  Hay chị đă hơn một lần lẻn vào trong những giấc mơ tôi mà tôi không hề hay biết và như vậy, phải chăng cuối cùng chị đă phát giác ra nỗi ḷng yêu dấu tôi hằng dành cho chị bấy lâu nay?

Chương 29:

Ngày hôm sau, chị Ngà biến mất.

Cả nhà náo loạn như có giặc.  Sáng tinh mơ, tôi vừa mở mắt chưa kịp bước xuốgn đất đă bị d́ Miên thộp cổ:

-         Trường có biết chị Ngà đi đâu không?

Tôi ngơ ngác:

- Làm sao cháu biết được! Tối hôm qua chị Ngà vẫn ngủ với d́ mà!

D́ Miên buôn tôi ra, vẻ lo lắng:

-         Nhưng sáng nay d́ chẳng thấy chị Ngà đâu!

Bụng tôi thót lại:

-         D́ đă t́m hết các nơi chưa?

-         T́m khắp rồi!  Không thấy!

Tôi ngập ngừng:

-         Hay chỉ về nhà?

D́ sẽ đi thành phố ngay bây giờ! - Giọng d́ Miên căng thẳng, rồi d́ hoang mang nói tiếp – Nhưng nếu chị Ngà về nhà, sao không mang theo một thứ ǵ, cũng chẳng báo cho d́ biết?

Tôi không biết d́ Miên hỏi tôi hay tự hỏi chính ḿnh, và cũng không biết đáp trả như thế nào, tôi lầm lũi dắt xe đạp ra cổng chở d́ lên đường lộ đón xe đ̣.

Khi tôi về tới nhà, không khí hoảng loạn đă tạm thời lắng xuống.  Mọi ngưỡi đă tản đi đâu hết.  Giờ này chắc ông tôi và anh Điền đang đi dọ dẫm hỏi thăm tin tức ở các nhà trong làng. Đứng trong bếp nh́n ra, tôi thấy bà Sáu đang lui cui khấn vái trước nấm mộ hoang chỗ gốc duối nhưng tôi không gọi.

Lặng lẽ qua lên nhà trên, tôi lần tới trước bàn học chị Ngà, thẫn thờ ngồi xuống chiếc ghế chị vẫn thường ngồi.

Đúng như d́ Miên nói, khi bỏ đi chị Ngà chẳng mang theo một thứ ǵ.  Quần áo, sách vở, đồ đạc vẫn c̣n nguyên.  Ngay cả chiếc gương soi lẫn chiếc lược ngà chị thường tẩn mẩn nghịch ngợm mỗi khi ngồi học bài vẫn c̣n treo lửng lơ trên thanh cửa sổ.

Tôi nh́n ngắm mọi thứ bằng cặp mắt buồn rầu, linh cảm rằng những đồ vật vô tri kia sẽ măi măi không c̣n cơ hội chạm vào làn hương của người chủ cũ, rằng chị Ngà sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Quả như tôi lo ngại, buổi trưa d́ Miên tất tả trở về, dắt theo một người đàn bà đứng tuổi. Đó là mẹ chị Ngà.  Cả hai mặt mày thất sắc, vừa bước tới cổng đă hỏi rối rít:

-         Đă t́m thấy chưa?

Mọi người đều buồn bă lắc đầu.  Lúc này ông tôi và anh Điền đă quay về sau những cuộc t́m kiếm vô vọng, kéo theo một lô một lốc những kẻ hiếu kỳ trong làng nghe tin chạy tới.

Và khi cái tin chị Ngà không có mặt ở thành phố và mẹ chị phải xuống tận làng tôi để t́m con lan ra th́ mảnh sân trước nhà ông tôi trong thoáng chốc đă  đông nghẹt người.  Cả mẹ tôi và mấy đứa em tôi ở trên đườngng lộ cũng hối hả chạy xuống.

Tôi cũng nh́n thấy cả anh em thằng Chửng đang đứng lấp ló trong đám đông.  Khi thấy tôi đưa mắt nh́n về phía tụi nó, Chửng anh khẽ vẫy tôi.

-         Bộ mày biết tin ǵ hả? – Tôi bước lại gần nó, phập phồng hỏi.

-         Tao nghi quá! - Chửng anh th́ thầm.

Tôi hồi hộp:

-         Nghi ǵ?

-         Tao nghi chị Ngà mất tích có dính dáng đến con ma tóc dài!

-         Ừ.

-         Ừ là sao?

Chửng anh đột nhiên hỏi vặn khiến tôi đâm bối rối.  Khi tôi buông ra tiếng “ừ” hờ hững kia không phải tôi tán thành nhận xét huyền hoặc của Chửng anh mà chính tôi đang nghĩ đến mối liên quan giữa sự mất tích của chị Ngà với con ma tóc dài theo một ư nghĩa khác.  Tôi hiểu nếu không có những cuộc t́nh tự khuya khoắt ngoài vườn trước đây th́ biến cố ngày hôm nay đă không xảy ra.  Nhưng tôi lại không thể thổ lộ cho Chửng anh biết điều bí mật đó.  Trong khi tôi ấp a ấp úng chưa biết giải thích với nó như thế nào th́ d́ Miên đă gọi giật:

-         Trường!

-         Dạ.

-         Trường đang nói chuyện ǵ vậy? – D́ Miên nh́n tôi bằng ánh mắt ḍ xét.

-         Dạ cháu có nói ǵ đâu!

D́ Miên vẫn chưa hết nghi ngờ:

-         Trường có biết chị Ngà đi đâu không?

-         Cháu đă nói với d́ rồi!  Cháu không biết!

D́ Miên nghiêm giọng:

-         Cháu nói thật đấy chứ?

-         Thật.

Trán d́ Miên cau lại:

-         Chẳng lẽ từ hôm qua đến nay Trường không gặp chị Ngà lần nào?

Tôi khịt mũi:

-         Hôm qua cháu có gặp.

D́ Miên hỏi dồn:

-         Gặp ở đâu?

Lúc này không chỉ d́ Miên mà tất cả những cặp mắt chung quanh đều chĩa vào người tôi.

-         Ở ngoài bờ suối.  Chị Ngà đang ngồi một ḿnh.

Tôi bồn chồn đáp và như sực nhớ ra điều ǵ kinh khủng, mặt tôi bỗng tái xám đi.

Cùng lúc đó trong đám đông có ai đó bất thần kêu lớn:

-         Ra ngoài bờ suối mau!

Ngay lập tức, sau tiếng hô hoán, cả rừng người chen chúc nhau tuôn ra cổng và ùn ùn nhốn nháo kéo đi.

Phần: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12