Đi Qua Hoa Cúc

Phần 8

Chương 18:

Tôi đụng đầu d́ Miên ngay ở ngoài hiên. Vừa thấy tôi lếch thếch đi vào, d́ đă nhăn mặt.

-         Năy giờ Trường chạy chơi đâu mà không về ăn trưa?

Tôi liếm môi:

-         Cháu đi coi người ta dựng rạp.

Rồi không để d́ Miên kịp rầy thêm, tôi làm bộ hỏi:

-         Tối nay d́ có đi coi hát không?  Tuồng Phụng Nghi Đ́nh hay lắm!

D́ Miên nheo mắt:

-         Trường coi chưa mà biết hay?

-         Chưa!  Nhưng cháu đọc trong sách!

-         Đọc trong sách th́ nói làm ǵ! – D́ Miên nguưt tôi một cái dài.

-         Sao không nói làm ǵ! – Tôi hừ mũi – Trong sách viết sao th́ người ta diễn tuồng y hệt vậy chứ khác ǵ đâu!

D́ Miên không tỏ thái độ ǵ trước phản ứng của tôi.  D́ chỉ giục:

-         Thôi, vô nhà thay đồ rồi ăn cơm đi!

Trước khi bước qua ngạch cửa, tôi c̣n ngoái đầu lại gạ:

-         Tối nay d́ dẫn cháu đi coi hát nghen?

D́ Miên lắc đầu:

-         Trường đi một ḿnh đi!  Tối nay d́ phải ở nhà học bài!

Tôi bĩu môi:

-         D́ lúc nào cũng học!  Học cho lắm chỉ tổ ế chồng!

-         Trường nói lăng nhăng ǵ thế!

D́ Miên trợn mắt và cung tay lên khiến tôi vội vàng chui tọt vào nhà.

Mâm cơm vẫn c̣n đặt giữa bàn.  Liếc về phía cửa ngách, không thấy ông tôi đâu, tôi mới an tâm ngồi xuống ghế.  Chắc anh Điền lại chở ông đi thăm bệnh.

Tôi vừa mới giở lồng bàn, chưa kịp xới cơm, đă thấy chị Ngà ở nhà dưới đi lên.  Dường như chị vừa rửa chén xong.  Thấy tôi, chị cười cười:

-         Trường đi chơi bỏ cả cơm nước hén!

Tôi ngước lên:

-         Em đi coi gánh hát!  Tối nay gánh hát diễn ở làng ḿnh, chị biết chưa?

-         Năy giờ người ta rao inh ỏi, ai lại không biết!

Tôi thấp thỏm:

-         Thế tối nay chị có đi coi không?

-         Đi chứ.

Tôi lại nói, giọng lo âu:

-         Nhưng d́ Miên không đi.  D́ bảo d́ phải ở nhà học bài.

-         Th́ chị với Trường đi!

Chị Ngà làm tôi sững sờ.  Tôi hoàn toàn không chờ đợi một quà tặng tuyệt diệu như vậy.  Chị Ngà nói câu đó một cách thản nhiên nhưng tôi lại sung sướng đến đỏ mặt.  Tôi phải cắm cúi xới cơm ra chén để che giấu nỗi xúc động đột ngột của ḿnh.

Suốt buổi chiều hôm đó, tôi chỉ mong cho chóng đến tối.  Cứ chốc chốc tôi lại bước ra hiên nh́n lên ngọn tre, xem mặt trời đă xuống đến đâu.  Tôi cũng sợ trời bất thần đổ mưa, dù gần mười ngày nay làng tôi đă không c̣n những trận mưa đêm.

Lúc tôi và chị Ngà ra khỏi nhà, ông tôi vẫn chưa về.  D́ Miên vẫn tiếp tục dán người vào bàn học dưới ngọn đèn dầu lù mù, chiếc bóng đổ dài trên vách một cách kiên tŕ.

Trên các nẻo đường làng, người đi như trẩy hội, tiếng cười nói lao xao, ríu rít.  Trong đám khán giả háo hức kia, có cả những đứa trẻ c̣n ẳm ngửa.  Thỉnh thoảng vài đứa lại khóc ré lên đ̣i sữa khiến nh́ều bà mẹ vừa đi vừa hối hả vạch áo nhét vú vào miệng con.

Trường làng tối nay sáng trưng. Chỉ mấy ngọn đèn măn-sông mà ánh sáng lan tỏa cả một vùng.  Càng đến gần, cái quầng sáng kia càng thôi thúc.  Tôi đi nhanh như chạy khiến chị Ngà phải kêu í ới.  Nhiều thằng nhóc tụt dép cầm tay và phi như ngựa qua mặt tôi khiến tôi càng sốt ruột.  Nhưng tôi vẫn phải bấm bụng đi chậm lại để đợi chị Ngà.  Tôi nhớ hôm nào cùng chị ra suối, chị đi chậm như rùa, thậm chí chị phải vịn vai tôi mới bước nổi.

Đằng rạp, tiếng loa vẫn đon đả chào mời.  Khi tôi và chị Ngà bước vào trong sân, tiếng loa bắt đầu giới thiệu tuồng tích.  Người giới thiệu, đứng ngay tước cửa rạp, là một cô gái xinh xắn.  Người đàn ông “kính thưa” hồi trưa chắc đă tắt hơi và bây giờ có lẽ đang ngồi ngậm kẹo bạc hà ở một xó xỉnh nào đó.

Rạp quây thành h́nh chữ nhật, với những mảnh ván ghép lại làm vách.  Phía trước chừa một lối đi nhỏ, cửa mở ti hí.  Rạp không bán vé.  Ai muốn vào coi th́ nộp tiền cho người đàn ông mặt thẹo ngồi án ngữ ngay trước rạp rồi len qua cánh cửa khép hờ lúc nào cũng lung lay như chực đổ ụp lên đầu khán giả.

Hầu  hết các gánh hát về làng tôi đều dựng rạp lộ thiên, bốn bên che chắn cẩn thận nhưng phía trên trên th́ trống huơ trống hoác.  Khán giả coi cọp cứ việc leo lên cây, cỡi trên các cành nhánh, ngồi ḍm xuống. Đêm nay cũng vậy, trên cây cốc, người đeo lúc nhúc như khỉ.  Hầu hết là trẻ con, chỉ một vài người lớn.  Tôi căng mắt cố t́m xem có anh em thằng Chửng trong đám khán giả lơ lửng giữa trời đó không nhưng ngóc mỏi cả cổ vẫn không tài nào phân biệt được ai là ai.

Măi đến khi vào trong rạp, tôi mới thấy anh em tụi nó chạy lăng xăng t́m chỗ.  Tôi tính kêu nhưng sực nhớ chị Ngà đang ngồi bên cạnh, vội ngậm miệng lại.  Chị Ngà hôm trước lên án anh em thằng Chửng về cái tội ném đất anh Điền, chắc chị không ưa ǵ tụi nó.  Nhớ đến chuyện cũ, ḷng tôi bất giác buồn xo.

Nhưng tôi chỉ buồn có một lúc.  Khi bức màn được kéo sang hai bên và trên sân khấu lần lượt xuất hiện những viên vơ tướng mặt mày vằn vện, hia măo rỡ ràng th́ nỗi buồn trong ḷng tôi bay biến đâu mất.  Tiếng trống, tiếng thanh la lẫn tiếng kèn sáo vang lừng mỗi lúc một cuốn hút và như muốn nhấc bổng tôi lên.

Đang cựa quậy, nhấp nhổm trên ghế, tôi bỗng giật bắn ḿnh v́ một bàn tay đập khẽ lên vai.  Quay lại, hóa ra Chửng anh.  Tay nó ngoắt tôi nhưng cặp mắt lại lấm lét nh́n về phía chị Ngà.  Nhưng chị Ngà chẳng hay biết ǵ.  Chị đang măi mê chong mắt lên sân khấu theo dơi cảnh Tư Đồ giả say để lập mưu gài Lữ Bố.  Ngay cả khi tôi nhón gót len lén rời khỏi chỗ, chị cũng không hề phát giác.

Tôi vừa lẩn ra ngoài, Chửng anh liền th́ thầm:

-         Đi theo tao!

-         Đi đâu vậy?

-         Lên trên kia!  - Chửng anh chỉ tay lên sân khấu.

Tôi ngạc nhiên:

-         Mày khùng hả?  Lên trên đó làm chi?

-         Chui ra đằng sau coi con hát hóa trang! Hay lắm!

-         Câu giải thích của Chửng anh khiến tôi vỡ lẽ.

-         Mày vô đây bằng cách nào vậy? - Vừa rảo theo nó, tôi vừa hỏi. 

-         Tao nấp dưới gầm sân khấu từ chiều.

Tôi trợn mắt:

-         Trời đất!  Mày nhịn đói từ chiều đến giờ hả?

Chửng anh cười h́ h́:

-         Tao gặm khoai lang.

Tôi khịt mũi:

-         Thằng Chửng em cũng nấp chung với mày hả?

-         Không!  Nó vô cửa đàng hoàng!

-         Xạo đi!

-         Thật!  Hồi trưa nó phụ dựng rạp, bầy giờ người ta trả công cho nó!

Nói xong, Chửng anh toét miệng cười.  Tôi định lên tiếng cà khịa nhưng đă kịp trông thấy Chửng em đang đu tọng teng trên cây đ̣n ngang bên hông hậu trường và cố ngóc đầu lên khỏi mặt sàn gỗ.  Chen chúc bên cạnh nó là bốn, năm đứa khác.

Vừa tới nơi, Chửng anh đă phóc người bám lấy thanh đà, nhướn cổ nh́n vào bên trong.  Tôi liền bắt chước đu theo.

Tôi nh́n thấy Điêu Thuyền đang trát lại lớp phấn trên mặt vừa bị mồ hôi làm cho bợt đi.  Đổng Trác ngồi bên cạnh ph́ phèo một thứ thuốc lá khét lẹt.  Đổng Trác một tay kẹp thuốc, tay kia bụm râu cho khỏi cháy, nom buồn cười không thể tả.  Trên chiếc ghế đẩu thấp lè tè kê sau bức màn huyết dụ, một người đàn ông cởi trần trùng trục, có lẽ do trời nóng, vận một chiếc quần dài đen nẹp đỏ, thắt lưng cũng đỏ, đang mấp máy nhắc tuồng với cuốn tập ố vàng trên tay, chốc chốc lại vung tập quạt phành phạch để xua bớt sự oi bức.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi cảm thấy ngở ngàng.  Sự hiếu kỳ nhanh chóng biến mất, thay vào đó là nỗi thất vọng mỗi lúc một ngập tràn. Sân khấu phía trước huy hoàng, hoa lệ bao nhiêu th́ sân khấu phía sau lại trần trụi, xô bồ bấy nhiêu.  Vẻ oai phong lẫn nét mỹ miều của các vơ tướng, giai nhân chỉ tỏa ra sáng dưới ánh đèn màu.  Khi lui vào hậu trường, tất cả bổng trở nên tầm thường đến phát chán.

Tôi buông tay rơi bịch xuống đất.  Chửng anh ngoái cổ lại:

-         Mày không coi nữa hả?

-         Có ǵ đâu mà coi! – Tôi làu bàu.

Chửng anh dường như cũng đă mỏi tay.  Nó nhảy xuống theo:

-         Vậy xuống dưới coi đi!

Hai đứa lại lần theo hướng cũ.  Thấy tôi và Chửng anh bỏ đi, Chửng em lót tót chạy theo:

-         Tụi mày đi đâu vậy?

-         Xuống dưới kia!

-         Tao đi với!

Tôi mặc kệ Chửng em, vừa dọ dẫm vừa đảo mắt t́m hàng ghế có chị Ngà ngồi.  Bây giờ chắc chị đă phát hiện ra sự vắng mặt của tôi.  Tôi mỉm cười nghĩ đến chuyện lát nữa đây tôi lại xuất hiện bên cạnh chị, cũng đột ngột như khi bỏ đi, và khi ngoảnh qua bắt gặp tôi đang ngồi nguyên chỗ cũ, hẳn chị sẽ trố mắt v́ kinh ngạc.

Nhưng ư nghĩ hào hứng trong đầu tôi vừa chớm lên đă vội tắt ngấm.   Tim tôi như thắt lại khi nh́n thấy mái tóc quăn của anh Điền đang ngọ nguậy bên cạnh chị Ngà.  Anh ngồi đúng bào chiếc ghế của tôi, bộ tịch hiu hiu tự đắc trông khó ưa kinh khủng.  Anh làm như thể đó là chỗ ngồi chị Ngà chừa sẵn cho anh vậy.

Ḷng tôi bỗng chốc rối bời.   Tôi nhớ rơ ràng lúc tôi và chị Ngà bước ra khỏi nhà, anh Điền vẫn chưa về.  Anh c̣n theo ông tôi đi khám bệnh ở tận đâu đâu.  Chẳng hiểu sao bây giờ anh có mặt ở đây, lại đúng vào lúc tôi bỏ đi.

Thấy tôi cứ đứng đực ra, anh em thằng Chửng không khỏi ngạc nhiên.  Nhưng sau khi liếc vào dăy ghế có chị Ngà ngồi, chúng hiểu ngay.  Chửng em hừ mũi.

-         Thằng cha tóc quăn chiếm chỗ của mày hả?

Câu hỏi của Chửng em khiến cổ tôi như nghẹn lại.  Chửng anh dịu dàng nắm lấy tay tôi:

-         Thôi, ra đằng sau đứng coi!  Cần quái ǵ phải ngồi ghế!

Chửng anh lịch sự không đả động ǵ đến nỗi buồn của tôi.   Tôi lủi thủi đi theo nó, ḷng nặng như ch́.

Đứng ở cuối rạp không chỉ có ba đứa tôi.  Cả lố người chen chúc trong một khoảng trống chật chội.  Phải kiễng chân hết cỡ, tôi mới có thể nh́n xuyên qua đám đầu cổ lúc nhúc kia.  Nhưng tôi không buồn nh́n lên sân khấu.  Lữ Bố, Điêu Thuyền bây giờ chẳng hấp dẫn nổi tôi nữa.  Ngay cả cảnh Lữ Bố hươi kích rượt Đổng Trác tôi cũng chẳng màng.  Tôi chỉ chong mắt về phía anh Điền và chị Ngà, cay đắng nh́n ngắm hai người vừa coi hát vừa thủ thỉ tṛ chuyện, ḷng dậy lên những hờn tủi khôn ngui.

Nỗi buồn của tôi khiến anh em thằng Chửng buồn lây.  Chửng anh tuy dán mắt lên sân khấu nhưng chốc chốc lại thở dài liếc qua tôi.  Chửng em cũng chẳng vui vẻ ǵ hơn.  Thấy nó cúi lom khom ṃ mẫm trên mặt đất cả buổi, tôi ngạc nhiên hỏi:

-         Mày làm tṛ ǵ vậy?

-         Tao t́m cái này!

Chửng em đáp, không ngẩng đầu lên.  Đến khi nó đứng thẳng người  dậy, tay huơ cái cùi bắp trước mặt tôi, tôi mới vỡ lẽ:

-         Năy giờ mày t́m cái này đây hả?
 

-         Ừ.

-         Chi vậy?

Chửng em liếm mép:

-         Tao chọi.

-         Chọi ai? – Tôi trố mắt.

-         Chọi thằng cha tóc quăn đó chứ ai.

Tôi xanh mặt:

-         Ấy, không được đâu!  Đừng làm như vậy!

-         Sao lại đừng?  Tao phải chọi thằng chả cho bỏ ghét.

Nói xong, Chửng em bướng bỉnh vung tay.  Cái cùi bắp bay vụt về phía trước.  Tôi vội vàng nhắm mắt lại và ngồi thụp xuống.  Trong khi tôi đang hồi hộp vểnh tai nghe ngóng, Chửng em bỗng bật kêu khẽ “Chết cha” và nắm áo tôi giật mạnh:

-         Chạy mau!

Không hiểu ất giáp ǵ, tôi lật đật chạy theo nó.  Hai đứa vừa tuôn qua khỏi cửa rạp đă thấy Chửng anh đứng sẵn bên ngoài.  Chửng em ngạc nhiên:

-         Mày ra lúc nào vậy?

-         Mới tức th́! - Chửng anh cười h́ h́ – Tao phải chuồn lẹ kẻo thằng chả rượt theo nắm đầu th́ khốn.

-         Ai vậy?  Anh Điền hả? – Tôi hỏi, giọng lo lắng.

-   Không phải! - Chửng em tặc lưỡi – Tao chọi anh Điền mà không hiểu sao cái cùi bắp lại trúng ngay ót thằng cha ngồi cạnh!

Chương 19:

Anh em thằng Chửng là chúa gây sự.  Lần trước tụi nó “phục kích” trong rẫy ḿ, lấy đất chọi anh Điền làm tôi bị d́ Miên “cạo” một mẻ nên thân.  D́ c̣n cấm không cho tôi chơi với tụi nó.  May làm sao lần này Chửng em chọi không trúng.  Chứ nếu cái cùi bắp của nó lao ngay vào người anh Điền, chắc ngày hôm sau d́ Miên trói tôi vào gốc cột cho tôi cho tôi hết ra đường luôn.

Nhưng nỗi mừng thoát nạn chưa kịp tan th́ vận xui lại ập đến.  Trưa hôm sau, ăn cơm xong, tôi định tót qua nhà Chửng anh, nhưng vừa tḥ đầu ra sau hè đă đụng ngay bộ mặt hầm hầm của anh Điền.  Có vẻ như anh đă đứng sẵn đâu tự... hôm qua để đợi tôi.

Từ trước đến nay, anh Điền luôn luôn tươi cười với tôi.  Tự nhiên bữa nay mặt anh đằng đằng sát khí khiến tôi đâm hoảng.  Tôi chưa kịp nói ǵ th́ anh đă ch́a tay ra:

-         Đưa đây!

-         Đưa cái ǵ cơ?

-         Đừng có giả vờ! – Anh gắt - Trả mấy lá thư của tao đây!

Th́ ra anh đă biết tỏng hết mọi chuyện.  Có lẽ tối hôm qua, lúc anh và chị Ngà ngồi rù ŕ tṛ chuyện trong rạp hát, âm mưu của tôi đă bị khám phá.  Hèn ǵ suốt từ sáng đến giờ, chị Ngà không thèm nói với tôi một câu.  Chị cũng chẳng buồn nh́n nhỏi đến tôi nữa.  Chắc chị giận tôi ghê lắm.

-         Trả đây cho tao!  - Anh Điền lại gằn giọng.

Thấy an tiếp tục “mày tao", giọng lại bốc khói, tôi sợ hăi bước lui một bước, miệng ấp úng:

-         Lát chiều em đưa anh!

Anh Điền gầm gừ:

-         Đưa ngay bây giờ!  Không có “lát chiều” ǵ hết!

Tôi đưa tay quẹt mồ hôi trán:

-         Bây giờ đâu có đây.

-         Chứ mày để đâu?

Tôi liếm môi:

-         Em cất bên nhà thằng Chửng.

-         Trời đất, mày có điên không? – Anh Điền nghiến răng trèo trẹo – Sao lại để bên đó?

Tôi găi cổ:

-         Để ở nhà, em sợ ông thấy.

Anh Điền vung hai tay lên trời:

-         Đừng có dóc tổ nữa! Đi lấy ngay về cho tao! Lẹ lên!

Chưa bao giờ tôi thấy anh Điền giận dữ như vậy.  Không đợi anh hét đến lần thứ hai, tôi co gị phóng thục mạng về phía cuối vườn. Đang mùa mưa, cỏ dại cao ngang đầu gối và bít mất lối ṃn tôi thường chạy nhảy.  Tôi nhắm mắt bước đại qua những nhánh mắc cỡ đầy gai.  Chân đau nhói, nhưng tôi mặc kệ.

Vừa thấy vẻ mặt lơ láo, hớt hải của tôi, Chửng anh hỏi liền:

-         Có chuyện ǵ vậy?

-         Chết tụi ḿnh rồi... – Tôi hổn hển.

-         Chết chuyện ǵ? - Chửng anh ngạc nhiên.

-         Lá thư! – Tôi ngoắt lia - trả mấy lá thư cho tao!

Vẻ cuống quít của tôi càng khiến Chửng anh ngơ ngác.  Mặt nó lộ vẻ ngẩn ngơ:

-         Mày lấy mấy lá thư lại làm ǵ?  Bộ mày tính đưa cho chị Ngà thật hả?

-         Chị Ngà cái khỉ mốc! – Tôi nhăn nhó – Tao trả lại cho anh Điền. Ảnh phát hiện ra âm mưu của tụi ḿnh rồi!

-         Cái ǵ? - Chửng anh giật thót - Bộ ảnh biết hết rồi hả?

-         Ừ!  - Tôi thở dài xuôi xị - Ảnh kêu tao đi lấy mấy lá thư về!

Chửng anh thông minh không kém ǵ... tôi.  Nó sững người một lát rồi hiểu ngay:

-         Ảnh biết từ tối hôm qua, lúc ở trong rạp hát chứ ǵ?

-         Ừ.

Chửng anh nhíu mày:

-         Vậy th́ trả quách chứ giữ làm ǵ!

Nói xong, nó leo lên bộ ván và lôi ra từ trong mái tranh hai lá thư đă bắt đầu ố vàng.

Nhưng Chửng anh chưa kịp đưa hai lá thư cho tôi th́ Chửng em ở đâu sau hè chạy vô.  Thấy Chửng anh cầm mấy lá thư trên tay, mắt nó trợn tṛn:

-         Tụi mày định làm ǵ vậy?

-         Trả mấy lá thư này lại cho anh Điền chứ làm ǵ! – Tôi khịt mũi.

-         Sao lại trả?

-         Ảnh biết tỏng mọi chuyện rồi! - Chửng anh chép miệng.

Chửng em hừ mũi:

-         Biết kệ thằng chả! Đừng trả!

Chửng anh nhún vai:

-         Không thể không trả được!

Tôi cũng phản đối:

-         Không trả chắc tao hết dám nh́n mặt chị Ngà luôn!

-         Mày nh́n mặt chỉ làm ǵ nữa! - Chửng em nheo mắt.

Câu nói của Chửng em như một mũi kim khơi dậy nỗi đau trong ḷng tôi.  Nhưng hôm nay không hiểu sao tôi không buồn nổi giận và ngoác mồm ra căi vă như mọi lần.

Tôi chỉ cảm thấy một nỗi buồn mênh mông xâm chiếm tâm hồn tôi giống như mây đen phủ kín bầu trời.

Thấy mặt tôi bỗng nhiên rầu rầu, Chửng em lộ vẻ áy náy.  Nó nói:

-         Thôi, mày muốn trả th́ trả!

Đang nói, bỗng mắt nó sáng lên:

-         Ê, khoan đă!

-         Ǵ vậy?

-         Trước khi trả, tụi ḿnh mở ra xem mấy lá thư viết ǵ! – Giọng Chửng em tinh quái.

-         Mở ra sao được! – Tôi gạt phắt – Tao có cách mở ra rồi dán lại y như cũ!

Nói xong, nó giật hai lá thư trên tay Chửng anh rồi co cẳng chạy xuống bếp.

Tôi ḍm Chửng anh:

-         Nó chạy đi đâu vậy?

-         Tao đâu biết! - Chửng anh nhăn nhó.

Hai đứa đang nh́n nhau bán tín bán nghi th́ Chửng em đă chạy lên.  Nó huơ huơ hai lá thư trước mặt, hí hửng:

-         Xong rồi nè!

Tôi cầm lá thư nó đưa, thấy âm ấm.  B́ thư được mở ra rất khéo, không rách một mảy nhỏ.

-         Mày làm sao hay vậy? – Tôi hỏi Chửng em, giọng thán phục.

Chửng em khoái lắm.  Nó cười toe:

-         Tao giở nắp ấm nước đan sôi, hơ lá thư lên.  Rồi tao lấy đầu đũa chọc vào khe hở chỗ mép dán và xoay nhè nhẹ.

Tôi lắc đầu, cười:

-         Nghề của mày chắc lớn lên hốt bạc!

Nhưng khi đọc những lá thư t́nh của anh Điền th́ tôi hết cười nỗi.  Chữ anh xấu hoắc, ngả tới ngả lui, nhưng những lời tỏ t́nh của nah th́ mùi mẫn hết chê.  Anh “thuổng” những câu ở trong tuồng cải lương thường phát trê ra-dô, đọc lên toàn thương thương nhớ nhớ, nghe bắt nhói tim.

Tôi ḍ từng chữ, cổ như nghẹn lại.  Tôi thường nghĩ đến chị Ngà, thậm chí có những đêm tôi nằm mơ thấy chị.  Tôi thấy chị cùng tôi rủ nhau ra suối hái hoa bắt bướm và rượt nhau quanh gốc dương liễu.  Chơi chán, hai chị em nhảy ùm xuống suối cùng nhau bơi thi, tiếng cười đùa ngặt nghẽo vang động cả một quăng suối vắng.  Nhưng đấy là những chuyện đă qua.  Từ ngày anh Điền theo ông tôi về nhà, chị Ngà dường như chẳng c̣n thân mật với tôi nữa.  Bây giờ chỉ trong giấc mơ, tôi mới được dịp ngồi sóng vai với chị bên bờ suối.  Nhưng tất cả cũng chỉ có thế.  Trong nhữn giấc mơ đẹp và ngắn ngủi đó, tôi không bao giờ cho phép ḿnh đi xa hơn. Được ngồi bên cạnh chị, nghe chị nói, ngắm chị cười đối với tôi là cả một niền vui thú.  T́nh cảm tôi dành cho chị như một bông hoa hé nở nơi kín khuất, lặng lẽ mà dịu dàng.  Chả như anh Điền. Anh táo tợn và lộ liễu.  Nhưng dường như v́ vậy mà chị Ngà tỏ ra ưa thích anh hơn.

Tôi thở dài nhét lá thư vào phong b́ và đưa cho Chửng em:

-         Mày dán lại đi!

Chửng em nheo mắt:

-         Mày có cần viết thêm vài chữ vào đây không?

Tôi ngạc nhiên:

-         Chi vậy?

-         Phá chơi!

-         Thôi! – Tôi nhăn mặt – Mày lúc nào cũng nghĩ toàn tṛ quỷ quái!

Chửng em cười hề hề và cầm hai lá thư chạy đi.

Lát sau, nó chạy lên.  Tôi cầm hai lá thư, thấy phồng phồng, liền hỏi:

-         Mày bỏ cái ǵ trong này vậy?

-         Có ǵ đâu!

Tôi nh́n Chửng em bằng ánh mắt nghi hoặc:

-         Sao tao thấy nó dày hơn khi năy?

-         Tại có hơi nước, b́ thư nó phồng lên vậy thôi!  Lát khô đi, nó xẹp xuống liền! - Chửng em giải thích.

Tôi nghe xuôi tai, liền cầm hai lá thư chạy về.  Vả lại, tôi không tin trong một thời gian ngắn, Chửng em lại kịp viết thêm một lá thư bậy bạ để nhét vào trong đó.  Lúc này, tôi chỉ lo sợ mỗi anh Điền.  Nhớ đến bộ mặt hầm hầm của anh lúc năy, bụng tôi cứ giật thon thót.

Chương 20:

Anh Điền không c̣n đứng ở chỗ cũ.  Tôi đảo mắt khắp vườn và nh́n suốt từ đầu hè đến cuối hè vẫn chẳng thấy mái tóc quăn của anh đâu.  Có lẽ đợi tôi lâu quá, anh đă bỏ vào nhà rồi.

Tôi rón rén lần vào nhà bếp, bụng thầm mong ông tôi đă kêu anh chở đi thăm bệnh ở một làng xa nào đó.  Nhưng vừa đặt chân qua ngạch cửa dẫn lên nhà trên, tôi đă giật nảy người khi nh́n thấy anh đang ngồi đọc sách bên chiếc bàn ăn đặt giữa nhà.  Thấy tôi ḷ ḍ bước vào, anh khẽ ngẩng mặt nh́n lên nhưng không nói ǵ.  Tôi ngạc nhiên khi thấy vẻ hung dữ trên mặt anh biến mất, thay vào đó là một nét ḥa dịu khó tin.  Thậm chí khi tôi rụt rè đặt hai lá thư bị đánh cắp xuống trước mặt anh, anh mỉm cười đầy vẻ thân thiện:

-         Để đó đi!

Đang ngơ ngơ ngác ngác, chợt nh́n thấy chiếc lưng thon của chị Ngà bên bàn học cạnh cửa sổ, tôi liền vỡ lẽ.  Lúc này, quả là có cho vàng, anh cũng chẳng dám gầm thét hùng hổ như khi đứng với tôi ngoài hè nữa.  Trước mặt chị Ngà bao giờ anh cũng tỏ ra là một người đàn ông dịu dàng, khả ái.  Từ trước đến giờ, tôi cũng đinh ninh anh là con người như thế.  Nhưng bây giờ th́ tôi không tin vào điều đó nữa.  Tôi biết anh cố làm ra vẻ như thế thôi.

Nhưng mặc dù anh Điền làm như không nhớ ra những tṛ tai ác của tôi, tôi vẫn không dám nấn ná lâu.  Tôi phóc ra sau vườn, định chuồn qua với anh em thằng Chửng.  Nhưng vừa bước tới gốc mít, óc ṭ ṃ chợt nổi lên, tôi liền dừng lại.

Tôi đứng dưới lũ dây trầu ḷa x̣a quanh gốc mít có đến năm phút, cố đoán xem anh Điền đang làm ǵ với những lá thư mùi mẫn kia. Đă mấy lần, tôi định lần tới trước cửa sổ nh́n vào nhưng lại sợ chị Ngà bắt gặp.  Chỗ chị ngồi học trông thẳng ra vườn, nếu tôi thập tḥ không khéo sẽ bị phát hiện ngay.

Tính lui tính tới một hồi, tôi đành đánh bạo đi ṿng ra sân trước.  Khi đi ngang qua cửa ngách đầu hè, kế giường ngủ của ông tôi, tôi cố nín thở và nhón gót đi thật nhẹ, bụng cứ nơm nớp sợ ông thức dậy.  D́ Miên ngủ trưa, trời sập d́ cũng không nhúc nhích chứ ông tôi th́ rất hay giật ḿnh giữa giấc.

Tôi bắt chước con mèo nhà thằng Chửng lúc ŕnh chuột, thót bụng men theo mé hiên, lần tới trước cửa.  Nhà ông tôi xây theo lối xưa, hàng năm, sáu tấm gỗ lim đứng nối tiếp nhau, mở làm cửa, đóng làm vách, mỗi khi đẩy ra xô vào tiếng ken két vang lên nghe rởn gáy.

Tôi sè sẹ tiến lại chỗ cánh cửa khép hờ, dán mắt nh́n qua khe hở.

Đúng như tôi nghĩ, anh Điền không c̣n giả bộ ngồi đọc sách trước bàn ăn nữa.  Lúc này anh đang ngồi kế cửa sổ, đối diện với chị Ngà, hai lá thư nằm tênh hênh trên bàn.

Tôi thấy anh mấp máy môi nói ǵ đó và đẩy hai lá thư về phía chị Ngà.  Chị Ngà lắc đầu, đẩy trả lại.  Thấy vậy, tôi mừng rơn.  Nhưng anh Điền chẳng tỏ vẻ ǵ rầu rĩ.  Anh cười cười cúi xuống bóc phong thư.  Chị Ngà cũng tươi cười.  Chị theo dơi từng cử động của anh Điền bằng cặp mắt long lanh.  Bất giác tôi chợt hiểu.  Không phải chị không thèm nhận thư của anh Điền , mà chị muốn anh đọc cho chị nghe những lời t́nh tứ đó.  Phải chăng chị thích được nghe anh ngọt ngào thủ thỉ bên tai?  Nỗi cay đắng khiến trái tim tôi như bị ai đè xuống.

Môi mím lại, tôi tiếp tục dán mắt vào khe cửa.  Anh Điền tḥ hai ngón tay vào phong b́ rút lá thư ra.  Bỗng mặt anh lộ vẻ sửng sốt.  Tôi thấy anh trố mắt nh́n sững vào chiếc lá bất ngờ rơi ra cùng lúc với lá thư.  Anh rút phong thư thứ hai, lại ḷi ra một chiếc lá khác.  Chị Ngà nh́n anh nói ǵ đó.  Chắc chị hỏi anh bỏ những chiếc lá vào trong thư làm ǵ.  Anh Điền lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

Thoạt đầu, những chiếc lá kỳ quái nọ cũng khiến tôi vô cùng thắc mắc.  Nhưng rồi tôi hiểu ngay đó đích thị là tṛ quỷ quái của Chửng em.

Khi năy, lúc cầm hai phong thư, thấy phồng phồng tôi đă nghi rồi, nhưng nghe Chửng em giải thích xuôi tai, tôi không để ư tới nữa.  Nào ngờ thừa lúc tôi và Chửng anh không cảnh giác, nó chạy ra sau hè hái lá nhét vào trong đó.

Anh Điền vừa mân mê hai chiếc lá vừa t́m cách giải thích với chị Ngà.  Chắc bao nhiêu tội vạ anh lại trút hết lên đầu tôi.  Anh đâu có biết chính Chửng em đă giở tṛ nghịch tinh.

Đột nhiên tôi thấy anh buông hai chiếc lá xuống và gắt đầu... găi, tay này cào lên tay kia.  Rồi như chợt nhận ra chị Ngà đang ngồi trước mặt, anh cho hai tay xuống gầm bàn và chà lên quần.  Mặt đỏ lên v́ xấu hổ, có vẻ như anh cố gắng kiềm chế cử chỉ bất nhă của ḿnh nhưng vô vọng.  Tay anh chà mỗi lúc một nhanh trong khi chị Ngà hoảng hốt chồm người tới trước như muốn biết chuyện ǵ xảy ra.

Sau một thoáng ngạc nhiên, tôi bỗng nghe lạnh toát sống lưng khi nhận ra đó là lá nàng hai, một thứ lá gây ngứa khủng khiếp mọc đầy ở mương sau hè nhà thằng Chửng.

Phần: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12